Cũng may cô vừa ăn chút đồ bổ sung thể lực, giờ mới có sức dạy dỗ súc sinh này!
Cái này là vì Mãn Tể!
Cái này là vì công việc của cô!
Cái này là vì bao năm qua bọn họ bắt nạt mẹ con cô!
“Á... Thẩm... Thẩm Vân Chi... ư ư...” Mặt Thẩm Dược Dân bị đế giày vả liên tiếp mấy cái, lập tức sưng vù như đầu heo, khóe miệng rỉ máu, vừa mở miệng đã đau điếng.
Anh ta giãy giụa hất Thẩm Vân Chi ra, muốn phản công nhưng vừa bước lên hai bước đã bị Mãn Tể thò chân ra ngáng ngã xuống đất, ngã sấp mặt.
Thẩm Dược Dân há miệng định chửi bới, Mãn Tể đã ngồi xổm trước mặt anh ta, nghiêng cái đầu nhỏ hỏi: “Cậu ơi sao cậu lại nằm bò ra đất học chó sủa thế? Có phải muốn ăn xương không? Xương thì không có nhưng cháu có thể mời cậu uống chút đồ tốt!”
Nói rồi Mãn Tể kéo quần xuống, tiếp đó một dòng nước tiểu vồng lên như hình parabol tưới thẳng lên mặt Thẩm Dược Dân.
Mãn Tể vừa tè vừa thở dài, haiz, ban nãy cậu bé không nên uống sữa mạch nha, đúng là cho Thẩm Dược Dân nếm được món hời rồi!
“A a a, thằng tạp chủng, tao giết mày!” Thẩm Dược Dân suy sụp hét toáng lên.
Mãn Tể nhân cơ hội nhắm ngay vào cái miệng đang mở, không lãng phí chút nước tiểu cuối cùng nào.
Tiếng la hét ầm ĩ bên này đã kinh động đến thím Vương ở trên lầu.
Bà ấy bỏ dở cả việc nấu cơm, vội vàng chạy xuống, miệng còn lẩm bẩm: “Tạo nghiệp quá, các người lại bắt nạt Mãn Tể và Vân Chi nữa phải không?”
Kết quả vừa vào cửa, đã thấy Thẩm Dược Dân bị Thẩm Vân Chi đạp dưới chân mà xử lý.
Còn Mãn Tể?
Đang ung dung ngồi trên ghế đẩu nhỏ, vừa ăn bánh trứng gà vừa vỗ tay cổ vũ cho Thẩm Vân Chi!
“Ái chà chà!” Vẻ căng thẳng trên mặt thím Vương biến mất tăm, bà ấy lập tức vỗ đùi cười nói: “Thẩm Dược Dân, mày cũng có ngày hôm nay à!”
“Thím... thím Vương! Con ngốc này điên rồi! Mau cản nó lại!” Thẩm Dược Dân kêu gào thảm thiết.
Cản lại? Bà ấy còn mong Thẩm Dược Dân bị đánh nhiều thêm chút nữa ấy chứ!
Những năm nay, thằng khốn nạn Thẩm Dược Dân này bắt nạt Thẩm Vân Chi và Mãn Tể không ít lần.
Mùa đông năm ngoái Thẩm Dược Dân cố ý đẩy Mãn Tể xuống rãnh nước đóng băng, đứa bé sốt cao ba ngày ba đêm, suýt nữa thì mất mạng. Lúc đó Ngô Quế Hoa còn ngăn cản không cho đưa đi bệnh viện, nói là “thằng con hoang chết cho rảnh nợ”!
Còn cả tháng trước, súc sinh này nửa đêm khóa cửa không cho Thẩm Vân Chi và Mãn Tể vào nhà, chỉ vì Thẩm Vân Chi lỡ tay làm đổ chai rượu của anh ta. Mãn Tể quỳ xuống cầu xin anh ta mở cửa, ngược lại anh ta còn nhổ nước bọt vào mặt đứa bé!
Thím Vương liếc xéo anh ta một cái: “Đáng đời! Suốt ngày bắt nạt Mãn Tể, giờ bị quả báo rồi chứ gì?”
Nói rồi bà ấy còn tránh sang một bên: “Vân Chi à, đánh tiếp đi! Dạy dỗ cho đám không biết xấu hổ này một trận ra trò vào!”
Thẩm Vân Chi cười “hì hì” một tiếng, làm bộ lại muốn giơ kẹp than lên.
Thẩm Dược Dân sợ tới mức lăn lê bò toài chạy trốn khỏi sân, lúc đi còn không quên buông lời đe dọa: “Thẩm Vân Chi, mày cứ đợi đấy!”
Bảo cô đợi đấy?
Thẩm Vân Chi nhếch mép, phải là gia đình ba người bọn họ đợi cô mới đúng!
Sau khi Thẩm Dược Dân đi khỏi, Thẩm Vân Chi mới thu lại nụ cười ngây ngô, ánh mắt khôi phục vẻ trong trẻo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)