Cứ như vậy, người của Văn phòng Thanh niên trí thức trực tiếp xách cổ Thẩm Dược Dân đến ga tàu hỏa, đến thời gian thu dọn hành lý cũng không cho anh ta.
...
Trên tàu hỏa, Thẩm Vân Chi đang dẫn Mãn Tể tìm chỗ ngồi.
Trên vé tàu có ghi số ghế, vé của bọn họ một cái là số 16, một cái là số 17.
Không chỉ có thế, hành lý của gã còn đặt ở trên cái ghế còn lại, tương đương với việc cả hai chỗ ngồi đều bị gã chiếm mất.
Mãn Tể ngẩng đầu nhìn số ghế, lại nhìn người đàn ông kia, nhỏ giọng nói với Thẩm Vân Chi: “Chi Chi, chỗ của chúng ta bị con gấu lớn chiếm mất rồi.”
Thẩm Vân Chi nhíu chặt mày, biết chắc chắn là người này cố ý chiếm chỗ.
Loại chuyện này từ xưa đến nay đều có, chính là ỷ vào bản thân cao to lực lưỡng, cho dù người khác bị chiếm chỗ cũng không dám xung đột với gã, cố tình làm người ta ghê tởm đây mà.
“Không sao, để mẹ nói chuyện với chú ấy.” Thẩm Vân Chi nói.
“Vị đồng chí này, hai chỗ ngồi này là của chúng tôi, phiền anh nhường một chút.” Trước mặt Mãn Tể, Thẩm Vân Chi vẫn giữ phép lịch sự.
Gã đàn ông kia nheo mắt liếc cô một cái, chẳng những không động đậy mà còn duỗi thẳng chân ra hơn: “Nhường cái gì mà nhường? Không thấy ông đây đang ngủ à?”
Giọng gã rất lớn, ánh mắt không thân thiện.
Hành khách xung quanh nhao nhao liếc nhìn nhưng thấy dáng vẻ hung thần ác sát của gã, đều không dám lên tiếng.
Mãn Tể vội vàng đứng chắn trước mặt Thẩm Vân Chi, dang hai tay ra làm tư thế bảo vệ cô.
Mím môi tuy không nói gì nhưng rõ ràng là dáng vẻ đừng hòng bắt nạt mẹ tôi.
“Ông muốn ngủ thì về nhà mà ngủ, đây không phải chỗ cho ông ngủ, đây là chỗ ngồi của tôi và mẹ!” Mãn Tể nhìn chằm chằm gã đàn ông như sói con, mặc dù cơ thể của gã to bằng bốn năm đứa bé cộng lại.
Nói xong cậu bé còn quay đầu bảo Thẩm Vân Chi: “Chi Chi đừng sợ.”
Trong toa tàu lập tức yên tĩnh vài phần, hành khách xung quanh đều lặng lẽ dỏng tai lên nghe.
Rõ ràng gã đàn ông không ngờ một nhóc con hạt tiêu lại dám nói chuyện với gã như vậy, sửng sốt một thoáng, sắc mặt lập tức trở nên sa sầm.
“Ông đây thích ngủ ở đâu thì ngủ ở đó, thằng ranh con ở đâu ra mà lắm chuyện thế?”
Gã mất kiên nhẫn phất tay: “Mày bé tí tẹo thế này, ngồi lên đùi mẹ mày là được chứ gì? Chiếm chỗ làm cái gì!”
Ánh mắt Thẩm Vân Chi lạnh lẽo, che chở Mãn Tể ra sau lưng: “Chúng tôi mua hai tấm vé thì có quyền ngồi hai chỗ.”
“Ái chà?” Gã đàn ông mạnh mẽ ngồi thẳng dậy, cả người đầy thịt mỡ cũng rung lên bần bật: “Hôm nay ông đây cứ không nhường đấy, mày làm gì được tao?”
Gã cố ý móc vé xe ra lắc lắc: “Thấy chưa? Ông đây mua vé đứng! Nhưng cứ thích ngồi đây đấy!”
Nhìn cái dạng này đúng là coi mình là lợn chết không sợ nước sôi rồi!
Sắc mặt Thẩm Vân Chi hoàn toàn trầm xuống, ngay lúc cô đang cân nhắc xem nên tự mình xử lý gã đàn ông này một trận, hay là đi gọi công an đường sắt tới giải quyết.
Toa xe phía trước bỗng náo loạn ầm ĩ hơn.
Một người đàn ông đang tranh giành con với một đồng chí nữ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



