Nghe nói Thẩm Diên Đình tuổi còn trẻ, vậy mà đã là đoàn trưởng của một quân doanh nào đó.
“Nói bậy! Cóc bốn chân khó tìm chứ con gái hai chân thì thiếu gì!”
Ngồi đối diện Thẩm Diên Đình là một ông cụ tinh thần quắc thước, đang trừng mắt nhìn anh.
Cây gậy trong tay gõ cộc cộc xuống sàn nhà: “Cháu ngoảnh đi ngoảnh lại là ba mươi rồi mà vẫn còn ế chỏng chơ, cái mặt già này của ông biết giấu đi đâu?”
Thẩm Diên Đình cười lưu manh một tiếng: “Thể diện là tự mình kiếm, ai lại đi dựa vào việc cưới vợ chứ?”
“Hơn nữa với điều kiện này của cháu, đừng đi làm khổ con gái nhà người ta nữa, cháu còn chưa chơi đủ đâu.”
“Cháu... Cái thằng ranh con này! Suốt ngày chẳng ra làm sao.” Ông cụ làm bộ muốn đánh.
Thẩm Diên Đình cũng không né, nụ cười lưu manh trên khóe môi càng sâu hơn.
“Nam Chi, sao con còn đứng đực ra đây!” Mẹ nuôi Vân Sương lao về phía cô.
Nghe thấy tiếng động cửa phòng lập tức mở toang, một bóng đen cao lớn đổ ập xuống đỉnh đầu cô.
Khá khen cho cô nhóc này, dám nghe lén ông đây bị mắng!
Tống Nam Chi ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt chẳng mấy thiện chí kia, rồi lại nhanh chóng cúi gầm mặt xuống.
Ông cụ chống gậy bước ra, chọc chọc vào cánh tay Thẩm Diên Đình.
“Nhìn cháu dọa con gái nhà người ta sợ kìa, muốn làm cái gì hả!”
Vân Sương kéo mạnh cánh tay Tống Nam Chi, lực đạo không hề nhỏ, cười hòa giải nói: “Nam Chi, mau chào lão thủ trưởng, còn có Đoàn trưởng Thẩm đi.”
Tống Nam Chi đành cắn răng cất tiếng chào.
Lão thủ trưởng là người hiền từ: “Đứa trẻ này nuôi khéo thật, thanh tú linh hoạt, đồng chí Vân Sương có công lao không nhỏ đâu.”
Trên mặt Vân Sương nở nụ cười vừa phải: “Lão thủ trưởng chê cười rồi, mau vào tiệc thôi ạ?”
“Được, được!”
Tống Nam Chi bị Vân Sương nửa kéo nửa lôi đi về phía phòng ăn.
“Đứa cháu trai của lão thủ trưởng không phải dạng vừa đâu, sau này con liệu mà tránh xa cậu ta ra một chút!”
Tống Nam Chi theo bản năng quay đầu nhìn lại một cái.
Đúng lúc Thẩm Diên Đình cũng nhìn sang, nhướng mày chằm chằm vào cô.
Trưng ra khuôn mặt kiêu ngạo bất kham kia, dường như đang cười khẩy.
Trái tim Tống Nam Chi chợt chìm xuống, cô nhanh chóng quay đầu lại.
Quả thật là một kẻ không dễ chọc vào.
Trên bàn tiệc, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Thẩm gia rất cưng chiều Thẩm Duyệt Hy, đương nhiên cũng chấp thuận cuộc hôn nhân này.
Chỉ là dấu vết nịnh bợ Thẩm gia của bố mẹ nuôi có hơi lộ liễu.
Chỉ sợ hôn sự này xảy ra sai sót gì.
Mặc dù Tống Nam Chi ăn không biết ngon nhưng cô cũng cố gắng nhấm nháp từng miếng thức ăn trước mặt.
Xin anh đấy, người anh trai này của nguyên chủ có thể an phận một chút được không?
Tử tế kết hôn, sống hạnh phúc cả đời với nữ chính không tốt sao?
Chậc, một nữ phụ tốt thí như cô đã bị ép đến mức nào rồi đây.
“Á.” Tống Hựu Phàm như thể bất ngờ bị đau, hít sâu một ngụm khí lạnh.
Khả năng cao là bị Thẩm Duyệt Hy véo đùi, giẫm lên chân rồi.
Tiếng kêu khẽ này vang lên giữa bầu không khí vốn đang “Hòa hợp” có vẻ hơi chói tai.
Tống Nam Chi cúi gầm cái đầu nhỏ, cứ như người làm trò cười là chính mình vậy.
Vân Sương trừng mắt nhìn Tống Hựu Phàm, cười hòa giải: “Bọn trẻ đang liếc mắt đưa tình với nhau ấy mà!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

