Cô là một nhà thiết kế thời trang, đều cảm thấy khó tin.
Khó khăn lắm cô mới tìm được một chiếc váy có kiểu dáng đơn giản, cổ áo coi như là đoan trang.
Sau khi thay xong, Tống Nam Chi soi gương, khiêm tốn vừa mắt hơn nhiều.
Chỉ là bộ quần áo này hình như hơi nhỏ, thít chặt khiến cô...
“Ọe...” Một cơn buồn nôn xông lên, cô bịt miệng chạy vào nhà vệ sinh.
Hướng về phía bồn rửa mặt tráng men nôn khan vài cái nhưng không nôn ra được gì.
Chỉ cảm thấy cổ họng chua loét, đầu váng mắt hoa.
Cô vịn vào mép bồn rửa mặt, nhìn sắc mặt nhợt nhạt trong gương.
Chiếc váy này đúng là hơi chật nhưng cũng không đến mức thít chặt làm mình buồn nôn chứ?
Chẳng lẽ...
Tay cô bất giác xoa lên bụng dưới của mình.
Một luồng khí lạnh nháy mắt xông từ lòng bàn chân lên đỉnh đầu.
Chẳng lẽ là mang thai rồi?
Tống Nam Chi không nhịn được chửi thề một câu, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.
Nói ra cũng kỳ lạ, thứ cô mua ở chợ đen rõ ràng là thuốc mê, lại khiến cả người cô nóng ran.
Cô mang theo chút ý thức còn sót lại đi lên phòng cho khách trên lầu, vốn định bảo tên lưu manh đã sắp xếp từ trước đừng đợi nữa.
Ai ngờ cửa vừa mở ra, cô liền bị một lực mạnh kéo tuột vào trong, sau đó...
Không phải chứ?
Mới một lần đã mang thai rồi?
Nguyên chủ đúng là trộm gà không xong còn mất nắm gạo.
Thôi xong, cô đường đường là một thiếu nữ chưa chồng, giờ lại xuyên thành một bà bầu?
Người ta xuyên không đều được làm mẹ nhàn tênh, sao đến lượt cô lại...
Đáng giận hơn là sau chuyện đó tên lưu manh kia lại bặt vô âm tín.
Chẳng phải đứa trẻ này sinh ra, đến một người bố cũng không có sao!
Trái tim Tống Nam Chi hoàn toàn chìm xuống đáy vực.
Vốn còn tưởng rằng chỉ cần hôm nay khiêm tốn chút là có thể giữ được cái mạng nhỏ.
Bây giờ thì hay rồi, chưa kết hôn đã mang thai!
Ở cái thời đại nước bọt có thể dìm chết người này, cô coi như tiêu đời rồi.
“Tống Nam Chi!” Giọng nói này là của bố nuôi Tống Minh Vũ.
Có người ngoài ở đây, chút thể diện này vẫn phải cho.
Tống Nam Chi hít sâu một hơi, cố gắng đè xuống cảm giác khó chịu nơi cổ họng, đẩy cửa bước ra ngoài.
Tầng một có hai ba phòng cho khách, lúc đi ngang qua cô thấy có một cánh cửa đang khép hờ.
“... Diên Đình, nhìn em họ cháu đính hôn cả rồi kìa!”
“Cháu làm anh mà đến giờ vẫn chưa có bến đỗ, còn ra thể thống gì nữa!”
Tống Nam Chi khựng bước, giọng nói này tuy già nua nhưng lại tràn đầy nội lực.
“Ông nội.” Một giọng nói lười biếng vang lên đáp lời, ngữ điệu cố tình kéo dài.
“Cháu là một thằng lính thô kệch lại còn từng ly hôn, ai mà thèm để ý chứ?”
“Ông đã chừng này tuổi rồi đừng bận tâm linh tinh nữa.”
Diên Đình?
Là anh họ của Thẩm Duyệt Hy, Thẩm Diên Đình?
Tống Nam Chi nhìn vào bên trong qua khe cửa.
Chỉ thấy một người đàn ông có dáng vẻ cao ngất đang tựa lưng vào sô pha.
Mặc một bộ quân phục phẳng phiu, không đội mũ, mái tóc cắt ngắn hơi rối.
Xương mày rất cao, sống mũi thẳng tắp, đường nét quai hàm gọn gàng sắc sảo, kẹp một điếu thuốc giữa những ngón tay nhưng không châm lửa.
Trong nguyên tác, tần suất xuất hiện của người anh họ này rất hạn chế.
Nhìn thế này diện mạo cũng không tồi chút nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)