Trong hành lang đột nhiên trở nên hỗn loạn, mấy người mặc quân phục đang khiêng một chiếc cáng đơn sơ.
Ai nấy đều lộ vẻ căng thẳng.
Tống Nam Chi liếc nhìn một cái, máu tươi đang theo cánh tay buông thõng của người kia nhỏ xuống đất từng giọt.
Người này bị thương nặng vậy sao?
“Tránh ra! Mau tránh ra!”
“Bác sĩ! Bác sĩ đâu rồi?”
Tiếng kêu cứu lo lắng vang vọng khắp hành lang.
Tống Nam Chi theo bản năng nghiêng người tránh đi.
Từ nhỏ cô đã sợ máu nhưng lại ma xui quỷ khiến liếc nhìn người trên cáng một cái.
Khuôn mặt tái nhợt nhưng góc cạnh rõ ràng, đang cắn chặt răng chịu đựng cơn đau dữ dội kia.
Sao trông lại quen thuộc đến thế?
Không phải Thẩm Diên Đình thì còn có thể là ai!
Tống Nam Chi giật mình, nhanh chóng lùi lại nấp vào góc rẽ của phòng khám, đứng quay mặt vào tường, dùng tờ phiếu kết quả che khuất nửa khuôn mặt.
Tuyệt đối không được để Thẩm Diên Đình phát hiện, tim cô như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
Nếu để Thẩm Diên Đình biết hôm nay cô đến đây để khám thai, chẳng phải là tiêu đời rồi sao?
Cho đến khi nghe thấy một tiếng “Rầm” cửa phòng cấp cứu đóng lại, những người khác bị đẩy ra ngoài cửa chờ đợi.
Lúc này Tống Nam Chi mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi tình hình khá hỗn loạn, hơn nữa có vẻ Thẩm Diên Đình luôn nhắm nghiền mắt.
Nghĩ đến đây Tống Nam Chi đi cũng không được mà ở lại cũng chẳng xong.
Cuối cùng cô quyết định tìm một chỗ kín đáo trong bệnh viện để chờ đợi.
Ít nhất phải xác nhận Thẩm Diên Đình không nguy hiểm đến tính mạng cô mới lặng lẽ rời khỏi đây.
Nửa giờ sau Thẩm Diên Đình được y tá đẩy từ phòng cấp cứu về phòng bệnh.
Vết thương trên cánh tay đã được xử lý xong, anh còn được tiêm thêm một mũi uốn ván.
Trên trán Thẩm Diên Đình phủ một lớp mồ hôi mỏng, anh mím chặt môi nghỉ ngơi một hồi lâu.
Sau đó anh gọi cậu liên lạc viên bên cạnh tới: “Tiểu Chu, giúp tôi ra ngoài tìm một người.”
Chu Thiết Trụ lập tức đứng nghiêm: “Đoàn trưởng, anh cứ nói!”
“Một đồng chí nữ, cao khoảng... Chừng này.” Thẩm Diên Đình dùng tay ra hiệu.
Anh nhớ lại hôm đó khi Tống Nam Chi suýt bị xe đạp tông trúng, anh đã ôm lấy cô như vậy.
Thân hình nhỏ nhắn, đại khái là cao đến xương quai xanh của anh.
“Mặc một chiếc sơ mi màu xanh, kiểu dáng... Hơi đặc biệt.”
Anh khẽ nhếch môi: “Cô ấy có ngoại hình rất nổi bật, cậu cứ tìm quanh bệnh viện xem, chắc là chưa đi xa đâu.”
Chu Thiết Trụ ngẩn người vô thức hỏi: “Đoàn trưởng, chẳng phải mấy tên tội phạm kia chúng ta đều bắt được rồi sao?”
“Chẳng lẽ người phụ nữ này là... Kẻ lọt lưới?”
Đoàn trưởng của chúng ta quả nhiên hỏa nhãn kim tinh.
Chân mày Thẩm Diên Đình cũng chẳng buồn động đậy, lạnh lùng liếc cậu ta một cái.
“Bảo cậu đi thì cứ đi đi! Đâu ra lắm lời thế.”
Lại còn mẹ nó kẻ lọt lưới?
Đó là vợ sắp cưới của lão tử!
“Rõ!” Chu Thiết Trụ không dám hỏi thêm, lập tức quay người đi ra ngoài.
-
Dưới gốc cây hòe lớn phía sau tòa nhà trạm y tế.
Tống Nam Chi đang khom lưng nấp phía sau trợn tròn mắt nhìn vào bên trong.
Cửa phòng cấp cứu cứ mở ra đóng vào, Thẩm Diên Đình rốt cuộc đã qua cơn nguy kịch chưa?
Cô thật sự có chút lo lắng, đang nghĩ xem có nên vào trong xem thử không.
Nhưng vạn nhất Thẩm Diên Đình hỏi đến, cô phải giải thích thế nào về việc mình xuất hiện ở bệnh viện?
Thẩm Diên Đình không dễ lừa gạt như Tống Hựu Phàm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)