Dù sao anh vốn cũng là kết hôn lần hai rồi, chắc cũng không để tâm thêm một lần nữa đâu nhỉ?
Tống Nam Chi nghiêng đầu, vẻ mặt cam chịu: “Lấy gà theo gà, lấy chó theo chó.”
“...” Thẩm Diên Đình bị lời của cô làm nghẹn họng, nhíu mày nghe thì kỳ cục nhưng cũng không sai.
Lại nhìn chằm chằm cô hai giây, bật cười thành tiếng: “Được, có bản lĩnh lắm! Đi thôi.”
Thẩm Diên Đình nhấc chân định đi vào, lại phát hiện Tống Nam Chi không đi theo.
Anh quay đầu lại nhướng mày nói: “Sao? Đến trước cửa rồi lại nhát gan à?”
Tống Nam Chi nhìn anh, rất nghiêm túc lên tiếng: “Đoàn trưởng Thẩm, tôi có thể hỏi anh một câu được không?”
“Nói!”
“Tại sao anh... Lại đồng ý kết hôn với tôi?”
Thẩm Diên Đình dường như không ngờ cô sẽ hỏi như vậy, sửng sốt một chút lập tức cười hờ hững.
“Làm gì có nhiều tại sao như vậy, chẳng phải do cô tự tìm đến cửa sao?”
Tống Nam Chi vẫn đứng tại chỗ, dường như không hài lòng với câu trả lời của anh.
Thẩm Diên Đình liếc mắt nhìn người qua lại xung quanh, lại sẵn lòng dỗ dành cô.
“Lớn tuổi rồi, trong nhà giục giã, cưới cô còn có thể tiện tay giúp Duyệt Hy giải quyết một rắc rối.”
Hơn nữa người này thoạt nhìn có vẻ lưu manh nhưng lại là người trọng tình nghĩa, trọng lời hứa.
Nghĩ đến đây Tống Nam Chi ngoan ngoãn khẽ “Ồ” một tiếng.
Thẩm Diên Đình nhíu mày thúc giục: “Đừng đứng ngây ra đó nữa, mau vào đi.”
Phụ nữ thật là phiền phức.
Hai người một trước một sau đi vào văn phòng, bên trong người qua người lại đa số đều mặc quân phục.
“Vốn dĩ thủ tục này phải đến Chu Đảo làm, vừa vặn lúc tôi đang ở Hải Thành cô qua đây cũng tiện.”
“Hôm nay cứ nộp tài liệu ở đây trước, phê duyệt còn phải mất vài ngày.”
Còn phải mất vài ngày sao?
Trong lòng Tống Nam Chi thầm tính toán, trước khi đi hải đảo phải tích trữ những đồ gì...
Đột nhiên một tiếng khóc lóc chói tai phá vỡ sự trầm lặng của đại sảnh.
“Cái thằng nhóc chết tiệt này! Kéo rách váy của tôi rồi!”
“Oa... Hu hu hu...” Đứa bé hình như khóc càng to hơn.
Một nữ đồng chí cao giọng: “Khóc! Cái thằng nhóc chết tiệt mày còn biết khóc à! Mày có biết cái váy này đắt bao nhiêu không?”
“Lát nữa tôi còn phải đi xem mắt nữa! Thế này là xong đời rồi!”
Tống Nam Chi nhìn theo hướng âm thanh, trong đám người xếp hàng làm thủ tục có một cô gái trẻ nổi bật.
Lúc này đang tức giận đến đỏ bừng cả mặt, xót xa kéo lấy chiếc váy của mình.
Bên hông có một vết rách lớn, vải đều tưa sợi cả ra.
Bên cạnh đứng một cậu bé ba bốn tuổi khóc rống lên, hiển nhiên là đã bị dọa sợ.
Người đang làm bộ muốn đánh đứa bé kia chắc là mẹ của nó: “Bảo mày chạy lung tung! Suốt ngày chỉ biết gây họa!”
Cảnh tượng nhất thời trở nên hỗn loạn.
Rất kỳ lạ, trái tim Tống Nam Chi lại như bị tiếng khóc của đứa bé kia thắt lại.
Cô gần như không nghĩ ngợi nhiều, móc vài viên kẹo trái cây bọc giấy màu từ trong túi ra.
Thời buổi này đây chính là đồ ăn vặt hiếm có.
Cô bước nhanh tới trước mặt cậu bé đang khóc nức nở kia, ngồi xổm xuống.
“Ngoan, không khóc nữa.” Cô nhẹ nhàng đặt kẹo vào trong lòng bàn tay mũm mĩm của cậu bé.
“Chị cho em kẹo ăn nhé, ngọt lắm.”
Cậu bé nhìn người chị gái dịu dàng trước mặt, lại nhìn viên kẹo xinh xắn trong tay.
Nhất thời thật sự quên mất việc khóc, chỉ còn lại cái mũi nhỏ sụt sịt.
Tống Nam Chi lau nước mắt cho cậu bé: “Nhưng mà chúng ta làm hỏng váy của cô rồi, có phải nên nói một tiếng xin lỗi không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)