Nguyên chủ ở nông thôn vẫn còn ngốc nghếch mong ngóng, cuối cùng ngay cả một người nhặt xác cũng không có!
Nguyên chủ dễ bị chèn ép, cô thì không đâu!
Tống Nam Chi chợt hít sâu một hơi, dùng sức đẩy cửa phòng ra.
“Rầm” một tiếng, cửa phòng đập vào tường làm hai người trên giường giật mình hoảng hốt.
Mặt Vân Sương xẹt qua một tia hoảng hốt, lại rất nhanh trở nên nghiêm khắc: “Sao cô vào mà không gõ cửa? Không có chút quy củ nào cả!”
Tống Nam Chi lười nói nhảm với họ, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi nghĩ thông suốt rồi, tôi có thể rời khỏi nhà.”
Vân Sương và Tống Minh Vũ sững sờ.
“Nhưng mà...” Tống Nam Chi chuyển giọng: “Chúng ta phải tính toán một món nợ.”
Vân Sương: “Tính nợ? Tính nợ gì?”
“Năm xưa bố mẹ ruột của tôi để lại không ít tài sản đúng không?”
Khi bố mẹ ruột của nguyên chủ còn sống, từng cùng bố mẹ nuôi kinh doanh một xưởng may mặc.
Mặc dù sau này đã đưa vào hợp doanh nhưng tiền hoa hồng mỗi năm cũng phải lên tới hàng vạn đồng.
“Ban đầu tôi còn nhỏ hai người giữ hộ, bây giờ tôi đã trưởng thành rồi, có phải nên trả lại cho tôi không?”
Vân Sương và Tống Minh Vũ nhìn nhau, thẹn quá hóa giận: “Bố mẹ cô làm gì còn tài sản nào, đã sớm bị tịch thu rồi.”
“Cái thời buổi này cô đâu phải không biết, giữ được cái mạng là tốt lắm rồi.”
“Bị tịch thu hết rồi?” Tống Nam Chi cười khẽ một tiếng: “Mẹ, mẹ đang đùa gì vậy?”
“Hôm nay chiếc váy đắt tiền trên người Thẩm tiểu thư là anh trai mua đúng không? Nếu như đều bị tịch thu rồi, vậy chẳng phải anh trai tôi đã trở thành kẻ biển thủ tài sản quốc gia sao?”
Vân Sương bị những lời lẽ sắc sảo đột ngột của cô làm cho sững sờ, đây vẫn là đứa con gái nuôi đầu óc có vấn đề của bà ta sao?
Vân Sương chưa nói hết câu đã bị Tống Minh Vũ huých vào tay.
Hừ, còn đón về sao?
E là họ vốn đã hạ quyết tâm muốn chiếm đoạt tài sản của bố mẹ ruột nguyên chủ.
Lại vì không muốn để người ngoài nắm thóp nên mới nuôi dưỡng nguyên chủ tử tế trong nhà.
Thời buổi này sắp bám được vào Thẩm gia rồi, vì để lấy lòng con dâu tương lai liền lộ ra bộ mặt thật.
Không thể để họ được lợi!
“Bố mẹ, hai người cũng biết điều kiện ở nông thôn gian khổ lắm, nghe nói còn chết đói không ít người nữa. Hay là thế này, hai người đưa cho tôi một vạn đồng, cộng thêm một trăm cân phiếu lương thực, năm mươi mét phiếu vải...”
Tống Nam Chi khoa trương bẻ ngón tay tính toán.
Vân Sương giống như bị giẫm phải đuôi, nhảy cẫng lên: “Cái gì? Một vạn đồng!”
Tống Minh Vũ cũng hít vào một ngụm khí lạnh, cô thật sự dám đòi.
“Tống Nam Chi, có phải mày điên rồi không!” Vân Sương hét chói tai: “Lương tâm của mày bị chó tha rồi à?”
“Cho dù bố mẹ mày có để lại chút tiền nhưng chúng tao ngậm đắng nuốt cay nuôi mày lớn thế này, chi phí ăn mặc có thứ nào không tốn tiền?”
Bà ta tức giận quay sang Tống Minh Vũ: “Ông xem đi, đây chính là đồ bạch nhãn lang mà chúng ta nuôi nấng đấy! Thật sự là lạnh lòng mà.”
“Chi phí ăn mặc?” Tống Nam Chi cười lạnh.
“Mẹ đừng quên chú Trần ở Hỗ Thị, bạn thân lúc sinh thời của bố tôi mỗi tháng đều gửi một khoản tiền đến xem như tiền cấp dưỡng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
