Không ngờ cô vừa đẩy cửa ra, lại bắt gặp một đôi mắt to, đen láy.
Không biết Triêu Triêu đã tỉnh từ lúc nào, được Nguyệt Nguyệt ôm nằm trên giường không động đậy nhưng đôi mắt thì không chớp mà nhìn chằm chằm vào Giang Đường.
“Triêu Triêu, sao con chưa ngủ?” Giang Đường bước tới, nhẹ nhàng hỏi cậu bé.
Triêu Triêu lắc đầu không nói, vì cậu bé ngại không dám nói là do giường mềm quá, chăn thơm quá, cậu bé ngủ không quen.
Càng sợ rằng tất cả những gì xảy ra hôm nay chỉ là một giấc mơ.
Nếu tỉnh mộng, có phải người mẹ biết nấu cơm, tắm rửa cho hai anh em, còn cười rất dịu dàng này sẽ biến mất không?
Giang Đường nhận ra sự lo lắng trong mắt cậu bé, dù sao thì những đứa trẻ thông minh thường nhạy cảm hơn.
Cô bước tới, nhẹ nhàng xoa má Triêu Triêu nói: “Triêu Triêu, ngủ đi con, ngày mai chúng ta phải dậy rất sớm, mẹ sẽ đưa con và Nguyệt Nguyệt đi tìm cha.”
“Tìm cha ạ?”
Vừa nghe đến hai chữ “cha”, Triêu Triêu không nén nổi tò mò mà lên tiếng.
So với việc bị đưa đi cải tạo, dĩ nhiên những ngày tháng theo quân sẽ tốt hơn nhiều!
Đây chính là cách Giang Đường tránh đi cơn sóng gió này: dắt con đến quân khu theo quân.
“Trung đoàn trưởng Phó! Kẻ buôn người khai rồi! Khai rồi!”
Sau khi bắt được kẻ buôn người ở ga tàu, Phó Tư Niên và Lương Khai Lai không lập tức trở về đơn vị. Nhiệm vụ đặc biệt mà họ thực hiện trước đó đã hoàn thành thuận lợi, Phó Tư Niên tạm thời quyết định ở lại thêm một ngày để điều tra.
Vì Giang Đường, Phó Tư Niên đã tham gia thẩm vấn kẻ buôn người.
Bà ta rất cứng miệng, để trốn tội nên sống chết không thừa nhận mình là kẻ buôn người, cứ khăng khăng là mình bị vu oan.
Phó Tư Niên cùng với công an mất một ngày một đêm, cuối cùng cũng cạy được miệng của bà ta.
Anh nghe được hai cái tên từ miệng bà ta.
“Lâm Bình Xuyên... Giang Đức Hải... là bọn họ bảo tôi làm vậy... người phụ nữ kia cũng là do bọn họ đưa tới...”
Lâm Bình Xuyên là ai, Phó Tư Niên không rõ, chỉ nghe giống tên của một người đàn ông trẻ tuổi, khiến lồng ngực anh nhói lên một cảm giác chua xót khó tả.
Còn Giang Đức Hải, dĩ nhiên Phó Tư Niên biết đó là chú của Giang Đường.
Lại nghĩ đến dáng vẻ “tình khó tự kiềm” sau khi bị bỏ thuốc trên tàu của Giang Đường, không ngờ cô lại bị chính chú ruột của mình bán đi!
Không ổn rồi!
Giang Đường đang gặp nguy hiểm!
Thần sắc trên gương mặt tuấn tú của Phó Tư Niên trầm xuống, trong đôi mắt đen sâu thẳm loé lên một tia lo lắng. Dáng người cao lớn đẩy cửa phòng thẩm vấn, xoay người sải bước rời đi.
“Trung đoàn trưởng Phó... Trung đoàn trưởng Phó, anh đợi tôi với...”
Tốc độ rời đi của Phó Tư Niên quá nhanh, vậy mà Lương Khai Lai lại có chút không đuổi kịp.
Phó Tư Niên - người mà lúc thực hiện nhiệm vụ, dù đạn xuyên qua cánh tay cũng không nhíu mày lấy một cái, rốt cuộc là chuyện gì có thể khiến anh vội vã như vậy? Lương Khai Lai vô cùng tò mò, lập tức bám sát theo sau.
...
Cùng lúc đó, nhà họ Giang cũng chẳng hề yên ả.
Sáng sớm tinh mơ, Giang Thanh Hoan là người dậy sớm nhất. Cô ta định đi vệ sinh một lát rồi về ngủ nướng thêm một giấc, sau đó sẽ sai hai đứa ăn mày nhỏ đi mua đồ ăn sáng cho mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

