Giang Đường nói: “Triêu Triêu, Nguyệt Nguyệt, mẹ đói rồi, hai con ăn cơm cùng mẹ được không?”
Lời vừa dứt, tiếng ọt ọt vang lên.
Mới lúc nãy Nguyệt Nguyệt còn nói mình không đói, giờ đã vội lấy tay nhỏ che bụng lại.
Đôi mắt to tròn đen láy của cô bé căng thẳng nhìn Giang Đường, sợ mẹ sẽ chê mình phiền phức, sợ mẹ mắng mình ăn nhiều, sợ mẹ tức giận đuổi mình ra ngoài. Nhưng giữa lúc cô bé đang nơm nớp lo sợ, thứ cô bé nhìn thấy lại là nụ cười rạng rỡ trên môi mẹ.
“Hóa ra Nguyệt Nguyệt đói bụng rồi, mẹ nấu cơm ngay đây.”
Họ đang ở trong bếp, nguyên liệu có sẵn xung quanh.
Giang Đường đảo mắt một vòng, thấy trên tường có treo thịt gà khô tẩm cay, còn có cả thịt ba chỉ tươi hồng, trong giỏ rau bên cạnh cũng có rau tươi, cô còn tìm được hơn chục quả trứng trong tủ.
Trời ạ, ở thập niên 70 mà có cả cá lẫn thịt, bữa nào cũng được ăn trứng, nhà Giang Thanh Hoan đã hút máu của Giang Đường nhiều đến thế, vậy mà còn vu oan cho hai đứa trẻ ăn trộm bánh bao thịt.
Loại người này đúng là nên xuống địa ngục!
Giang Đường lấy hết thịt ba chỉ và trứng ra, quyết định làm một bữa thật thịnh soạn, không chừa lại cho họ chút nguyên liệu nào.
Một lúc sau, căn bếp nhỏ đã ngào ngạt mùi thơm, có mùi trứng chiên, có mùi thịt ba chỉ thơm nức.
Tuy Giang Đường không phải blogger ẩm thực gì nhưng cô vẫn biết nấu những món ăn gia đình. Hơn nữa cô đã quyết tâm dùng một bữa ăn ngon để chinh phục trái tim hai đứa trẻ nên lúc làm món ba chỉ kho tàu, dầu ăn hay đường phèn, cô đều cho vào không tiếc tay, chẳng hề tiết kiệm chút nào.
Như vậy hương vị mới ngon được!
Trong lúc đó, Triêu Triêu và Nguyệt Nguyệt vẫn theo thói quen co rúm người trong góc. Nguyệt Nguyệt vì sợ hãi trong trận cãi vã lúc nãy nên đã khóc, dù đã lau nước mắt nhưng mắt cô bé vẫn đỏ hoe, hàng mi ướt sũng, đôi mắt trông hệt như chú nai Bambi.
Nguyệt Nguyệt xoa xoa bụng nhỏ, không ngừng hít sâu để ngửi mùi thơm trong không khí.
Nguyệt Nguyệt không kìm được, cứ liếm môi liên tục.
Còn Triêu Triêu thì vẫn luôn quan sát Giang Đường, gương mặt nhỏ nhắn nghiêm túc mang vẻ trưởng thành và do dự không hợp với lứa tuổi. Cậu bé thật sự có thể tin mẹ sao?
Dù trong lòng còn nghi ngờ nhưng ánh mắt cậu bé nhìn Giang Đường không thể nào rời đi được.
Bởi vì đây là lần đầu tiên mẹ nấu cơm cho chúng.
Dưới ánh mắt không thể tin nổi của hai đứa trẻ, mùi thơm trong bếp ngày càng nồng nàn.
Chỉ trong nửa tiếng, Giang Đường đã thật sự làm ra ba món mặn một món canh, rất phong phú.
Không chỉ có cải thìa Thượng Hải xào xanh giòn, còn có thịt ba chỉ kho tàu nước sốt đậm đà có thể ăn với hai bát cơm, trên bếp than bên cạnh có cơm trắng vừa nấu xong.
Thời buổi này nhà nhà đều ăn bánh bao, bột ngô, gạo trắng chỉ có thể dùng tem phiếu lương thực để đổi từng cân một, có khi trạm lương thực còn không có hàng, phải chờ một lúc mới được ăn nên cơm trắng vô cùng quý giá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)