“Đúng là trông Khương Niệm không giống vợ chồng Khương Lai Phúc thật.”
“Nếu là con ruột, những năm qua sẽ không ngăn cản không cho nó đi theo quân, chồng người ta còn là sĩ quan cơ mà.”
Đại đội trưởng Khương Thủy Vượng nhất thời cũng do dự không quyết.
Nếu thôn Hướng Dương bọn họ xuất hiện kẻ trộm trẻ con thì cũng là chuyện mất mặt.
Ông ta nghiêm giọng hỏi Khương Lai Thọ bên cạnh: “Ông khai thật đi, Khương Niệm có phải là đứa trẻ của nhà họ Khương các ông không?”
Khương Lai Thọ ấp úng nói: “Tôi cũng không nghe anh cả nói Khương Niệm là con nuôi, biết đâu là con ranh này nói bậy bạ.”
“Không bằng không chứng, đừng tin nó.”
Khương Thủy Vượng: “Điều tra trước rồi mới đưa ra kết luận.”
Khương Niệm thấy tình thế đã đảo ngược, lập tức tỏ vẻ đáng thương với đám đông vây quanh: “Các chú các dì, các ông các bà, mọi người nhìn xem dáng vẻ cô độc lẻ loi này của mẹ con cháu, giống như là bỏ trốn cùng đàn ông sao?”
“Hôm qua cha mẹ nuôi của cháu ép cháu tái giá với một kẻ ngốc, còn muốn bán hai đứa con của cháu, cháu không đồng ý thì bọn họ đánh cháu, còn nhốt con trai con gái cháu vào chuồng chó, chúng bị sốt cũng không cho đi khám bệnh, cho nên cháu mới dẫn chúng bỏ trốn.”
“Số mẹ con cháu thật khổ quá, ở trong thôn kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không thưa!”
“Cha của bọn trẻ là quân nhân, cháu là muốn dẫn chúng đi theo quân, chúng cháu là đang chạy nạn, muốn trốn khỏi hang sói, ổ trộm!”
“Bọn họ ức hiếp người nhà quân nhân, mọi người phải đòi lại công lý cho mẹ con cháu!”
Khương Lai Phúc vừa thấy Khương Niệm mồm mép lanh lợi phơi bày chuyện xấu trong nhà cho người khác xem, tức đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi.
“Các đồng chí, mọi người đừng nghe con ranh này nói bậy bạ, nó chính là bỏ trốn cùng nhân tình, nếu không, sao nó lại quen biết người đàn ông khác.”
Hà Lộ được gọi là nhân tình đã chạy tới, gạt đám đông ra.
“Chị dâu, vé mua xong rồi, mấy người này là thế nào?”
Mắt Khương Thủy Vượng ngước nhìn, vẻ mặt sững sờ. Đây chính là nhân tình của Khương Niệm sao?
Hai người giả làm chú thím để bỏ trốn?
Chậc, bản lĩnh con ranh Khương Niệm này thật giỏi, trước đó lừa được Hoắc Kiêu làm chồng, giờ lại quyến rũ được một cậu thanh niên khôi ngô thế này.
Cả hai người đàn ông đều có tiền đồ hơn hẳn đàn ông ở thôn Hướng Dương.
Ầy, cái loại thôn nữ như cô, quanh năm suốt tháng làm ruộng ở nông thôn, sao lại quen biết được nhân tình chính khí ngời ngời thế này?
Con gái Xuân Hoa nhà ông ta còn chẳng gặp được người như vậy.
Khương Thủy Vượng nghĩ đến đứa con gái ở nhà vẫn chưa tìm được nhà chồng tốt, liền nảy sinh lòng đố kỵ căm ghét với Khương Niệm.
Bắt gian phải bắt cả đôi!
Hôm nay, nhất định phải khiến Khương Niệm thân bại danh liệt!
Ông ta rảo bước dẫn người vây quanh Hà Lộ.
Vẻ mặt nghiêm trọng nói: “Đồng chí, anh có biết bắt cóc phụ nữ là phạm pháp không?”
“Huống chi Khương Niệm này còn có thân phận là vợ lính.”
“Anh dẫn mẹ con cô ta bỏ trốn, có bị xử bắn cũng không oan đâu!”
Khương Thủy Vượng nhìn thấy giấy tờ công tác của Hà Lộ, chứng minh thư là cảnh vệ của một đơn vị nào đó!
Việc này làm ông ta giật nảy mình!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)