Không lẽ cô biết Khương Lai Phúc sắp bán cô và bọn trẻ nên bỏ trốn rồi?
Khương Lai Thọ còn chưa ăn xong bữa tối đã đến nhà anh cả để tìm hiểu tình hình.
Không ngờ sau khi vào nhà anh cả và chị dâu, ông ta thấy cả nhà họ đều nằm trên đất, miệng nhét tất kêu ư ử, trông như vừa bị trộm viếng thăm.
Ông ta vội nén cơn buồn nôn, rút chiếc tất trong miệng anh trai ra để hỏi chuyện.
“Anh cả, anh bị sao thế này, nhà có trộm à?”
Phát hiện cằm anh trai bị trật khớp không nói được, tay chân cũng bị trật khớp, ông ta đành phải cõng anh mình đến trạm y tế tìm bác sĩ chân đất nắn lại xương.
Sau khi xương khớp được nắn lại, Khương Lai Phúc vừa chửi rủa vừa kể lại mọi chuyện.
“Không phải có trộm, là con khốn Khương Niệm đó, nó dắt con bỏ trốn rồi, nó còn tháo hết xương khớp của cả nhà chúng tôi...”
“Không biết nó nghe ngóng được thân thế của mình từ đâu nên mới ra tay tàn độc với chúng tôi như vậy, nếu để nó tìm được cha mẹ ruột thì chúng ta tiêu đời, có khi còn bị diệt môn!”
“Nhất định phải chặn nó lại, không thể để nó chạy thoát!”
Khương Lai Thọ cũng sợ bị chuyện nhà anh cả liên lụy, bèn vội chạy đến trụ sở đại đội gõ chuông, kêu gọi thôn dân đi tìm Khương Niệm ngay trong đêm.
Ông ta vu khống rằng cô dắt con đi theo trai.
Nghe nói đi bắt gian?
Thôn dân lập tức hăng hái hẳn lên.
Toàn là người họ Khương, có ai mà không muốn giúp một tay?
Ngay lập tức, một đám đàn ông già trẻ, người cầm đèn pin, người giơ đuốc đuổi theo con đường dẫn ra huyện.
Đoàn người đi tìm hùng hùng hổ hổ, ai nấy đều căm phẫn, chửi bới không ngớt, có ông già còn đề nghị bắt được cô thì dìm lồng heo.
Thế nhưng lúc này, Khương Niệm đã đến huyện rồi.
Cô không đến bệnh viện.
Hỏi thăm người qua đường hướng đi đến ga tàu, cô tiếp tục đánh xe lừa đến đó.
Không ngờ đến ga tàu mới biết, buổi tối ở đây không có chuyến tàu nào đi qua.
Ngay cả nhân viên bán vé cũng đã tan làm.
Để phòng khi cần, một mình cô dắt hai đứa trẻ chạy trốn, tốc độ vẫn không nhanh bằng xe lừa.
Dù sao người đánh xe lừa vốn là Khương Đại Ngưu, mất xe lừa cũng là trách nhiệm của gã, gã vốn đã định giở trò đồi bại phạm pháp, có mất xe cũng không dám nói ra nguyên nhân, nếu sau này đại đội thật sự tìm đến gây sự với mình, cô sẽ giao xe lừa ra, rồi tố cáo Khương Đại Ngưu giở trò lưu manh, một mẻ hốt gọn.
Tranh Tranh đột nhiên phát hiện xe lừa biến mất.
“U ơi, xe lừa của chúng ta đâu rồi?”
Khương Niệm bình tĩnh đáp: “Bị người khác dắt đi mất rồi.”
Lòng hai đứa trẻ lạnh toát: [Đến con lừa u cũng không trông nổi, liệu có đưa chúng con đến chỗ thầy thuận lợi được không?]
Đừng để giữa đường bị bọn buôn người bắt cóc mất.
Thật đáng lo mà.
“U ơi, tối nay chúng ta ở đâu ạ?”
Nơi này rộng lớn, chẳng thấy có cái ổ chó nào để che mưa chắn gió cả.
Khương Niệm tự tin nói: “Ở nhà khách, yên tâm, mẹ không để các con ngủ ngoài đường đâu.”
Nhà khách có bảo vệ, bảo vệ thời nay có quyền hạn như công an, nếu người nhà họ Khương tìm đến cũng không thể tùy tiện đưa cô và các con đi trước mặt bảo vệ được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)