Khương Lai Thọ bước tới sờ trán hai đứa trẻ, nhíu mày: “ Chẳng phải chung nó vẫn khỏe mạnh sao?”
“Trông còn có tỉnh táo hơn bình thường.”
“Đừng có chuyện bé xé ra to!”
Cô ôm chặt hai đứa trẻ hơn, giả vờ khóc nói: “Chú hai, lúc nãy chúng nó sốt cao, vừa mới hạ, cháu sợ sốt lại, nếu để lại di chứng, viêm phổi, viêm màng não gì đó thì không hay.”
Tranh Tranh và Sở Sở hiểu ý, biết mẹ muốn đưa chúng trốn khỏi hang sói.
Lập tức phối hợp diễn kịch.
Tranh Tranh ôm cái đầu nhỏ, khóc nói: “U ơi, con đau đầu quá.”
Sở Sở thì ho mạnh mấy tiếng: “U ơi, con sắp không thở nổi rồi.”
Diễn cũng rất giống.
Trong lòng Khương Niệm vui mừng, không ngờ hai đứa trẻ này lại tâm linh tương thông với mình như vậy.
Trẻ con thông minh chắc chắn dễ nuôi, cô càng thích chúng hơn.
Khương Niệm nặn ra nước mắt, nghẹn ngào nói: “Đại đội trưởng, ông xem, hai đứa trẻ vẫn còn khó chịu, nếu sốt hỏng não thì phải làm sao ạ?”
“Được, tôi lập tức cấp giấy giới thiệu ra ngoài cho cô.”
Khương Thủy Vượng nói rồi liền đến bàn làm việc ngồi xuống viết giấy giới thiệu.
Khương Lai Thọ nói giọng âm dương quái khí: “Bệnh tật gì to tát chứ, đến bệnh viện huyện khám bệnh không tốn tiền à? Cô có tiền không?”
“Chú hai, lúc nãy cháu ra ngoài vội quá, quên mang tiền, có thể cho cháu mượn mười đồng được không ạ?”
Để xua tan nghi ngờ của ông ta, Khương Niệm hỏi mượn tiền ông ta, tiện thể gài ông một vố.
Khương Lai Thọ vừa nghe Khương Niệm muốn mượn tiền, lập tức từ chối, mặt càng đen hơn.
“Tôi cũng không mang tiền, cô về nhà tìm cha cô mà lấy.”
“Chú hai, cháu sợ về nhà lấy tiền sẽ chậm trễ.” Đầu óc Khương Niệm nhanh nhạy, nói với đại đội trưởng: “Đại đội trưởng, hay là để chú hai cháu bảo lãnh, cho cháu mượn tiền từ sổ sách của đại đội trước để đưa con đi khám bệnh?”
Khương Thủy Vượng gật đầu: “Được, mười đồng, chú cô cho mượn nổi.”
Gần đây Khương Lai Thọ thường có ý kiến trái ngược với ông ta trong việc quản lý và quyết sách của đội sản xuất, lúc này, ông ta cố ý muốn Khương Lai Thọ mất tiền.
Khoản vay mười đồng ghi vào sổ của Khương Lai Thọ, đủ để ông ta đau lòng rồi.
Khương Thủy Vượng viết xong giấy giới thiệu, liền lấy chìa khóa từ thắt lưng ra mở tủ công quỹ, lấy mười đồng ra đếm cho Khương Niệm.
Lại viết một giấy bảo lãnh vay tiền, bắt Khương Lai Thọ ký tên điểm chỉ.
Sắc mặt Khương Lai Thọ lập tức méo mó: “Đại đội trưởng, mười đồng này không thể ghi vào sổ của tôi được, nhà tôi cũng không khá giả gì.”
Khương Niệm mặc kệ: “Chú hai, chú cứ coi như cứu gấp làm bảo lãnh, đợi cháu có tiền sẽ trả lại chú.”
Khương Thủy Vượng thấy vậy liền chế nhạo Khương Lai Thọ: “Uổng cho ông là cán bộ đại đội, cháu gái nhà mình gặp khó khăn mà không giúp, có xứng với thân phận của ông không?”
“Dù nó là quần chúng bình thường đến nhờ chú giúp đỡ, ông cũng không thể thờ ơ, xem ra tư tưởng vẫn chưa đủ tiến bộ.”
Bị chụp cho cái mũ lớn, Khương Lai Thọ chỉ đành sa sầm mặt đồng ý: “Được rồi, không có lần sau.”
Tiền đã vào tay, Khương Niệm lại đưa ra yêu cầu.
“Đại đội trưởng, có thể sắp xếp xe lừa trong thôn đưa chúng tôi đến bệnh viện huyện được không ạ? Tôi dắt theo hai đứa con, nếu đi bộ đến thị trấn huyện cách mấy chục dặm, trời tối cũng không đến kịp bệnh viện.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)