Nghĩ đến đây, Tô Nguyệt tức giận đến mức bóp nát cả cánh hoa hồng.
May mắn thay tuy rằng cô ta đã xuống nông thôn ba năm, nhưng căn bản không làm việc gì nặng nhọc, cô ta gặp được một tên ngốc giống như Lục Thâm, giúp cô ta làm rất nhiều việc nặng.
Hơn nữa, lúc nhìn thấy Lục Thâm, cô ta đã rất chắc chắn, Lục Thâm vẫn còn yêu cô ta.
Tô Mạt ngốc nghếch kia, cho dù có được gia đình cưng chiều như thế nào, chẳng phải người đàn ông mà cô ta thích cũng chỉ là loại người mà cô ta chỉ cần liếc mắt một cái là có thể quyến rũ sao?
Bây giờ cô ta có đủ thời gian để chứng minh, cô ta ưu tú hơn Tô Mạt!
Nhà họ Tô, đã cưng chiều nhầm người!
…
"Tô Nguyệt!" Bỗng nhiên ngoài cửa vang lên tiếng mắng chửi chói tai, "Đồ con gái hư hỏng! Mẹ mày đẻ mày ra không xem ngày, đẻ ra con hồ ly tinh như mày!"
"Hàng xóm láng giềng ơi, có lẽ mọi người còn chưa biết, con gái nhà họ Tô, Tô Nguyệt, là loại con gái chuyên đi quyến rũ đàn ông! Mọi người phải trông chừng chồng mình cho kỹ đấy!"
Giữa trưa, rất nhiều người đang rảnh rỗi không có việc gì làm, đều bu lại xem náo nhiệt.
Có một bà thím hỏi, "Cô gái, Tô Nguyệt quyến rũ chồng cô à?"
"Nó quyến rũ em trai tôi!" Lục Sương nói với giọng the thé, "Vốn dĩ em trai tôi và em dâu sống rất hạnh phúc! Kết quả bị con Tô Nguyệt này chen chân vào, bây giờ sắp ly hôn rồi!"
Bà thím kia phối hợp kêu lên một tiếng "Ôi trời!", "Tội lỗi quá!"
"Tô Nguyệt! Mày cút ra đây cho tao! Hôm nay tao phải xé nát cái bản mặt hồ ly tinh của mày! Xem mày còn dùng cái gì để quyến rũ đàn ông nữa!"
Trong sân, Tô Nguyệt hoảng hốt, cánh hoa hồng trong nia rơi vãi đầy đất.
Lục Sương? Sao cô ta lại đến mắng chửi mình?
Cho dù có chuyện gì xảy ra, Tạ Phương cũng chỉ nghĩ đến hai đứa con trai của bà ta!
Chẳng hề nghĩ đến việc Lục Sương mắng chửi cô ta như vậy ở ngoài, sau này danh tiếng của cô ta sẽ ra sao?
Chu Liệt có ghét bỏ người phụ nữ có danh tiếng không tốt không?
"Mẹ, con bị oan mà," Lúc này không còn cách nào khác, Tô Nguyệt đành phải cầu cứu mẹ mình, "Mẹ giúp con đuổi người phụ nữ kia đi được không?"
Tiếng mắng chửi khó nghe của Lục Sương vẫn tiếp tục, hơn nữa đã có hàng xóm nhiệt tình chỉ cho cô ta nhà của Tô Nguyệt.
Cô ta trực tiếp đập cửa mắng chửi, "Hồ ly tinh! Mày cút ra đây cho tao! Đừng có trốn trong nhà không dám ra ngoài!"
Tạ Phương không phải là người dễ bắt nạt, con gái bà ta muốn mắng thế nào cũng được, nhưng bị người ta mắng chửi đến tận cửa như vậy, bà ta cũng không cam lòng.
Lúc này, bà ta vừa hận sắt không thành thép vừa cảnh cáo Tô Nguyệt một câu, "Ngày mai tao sẽ gả mày đi! Để mày ở nhà chỉ thêm mất mặt xấu hổ!"
Mặt mày Tô Nguyệt tái mét.
Tạ Phương mở cửa đi ra ngoài, Lục Sương đập cửa hụt, suýt chút nữa thì bị trật eo.
Nhìn thấy Tạ Phương đi ra, cô ta không hề sợ hãi.
Mấy năm nay đi làm ở cửa hàng cung ứng, tính tình cô ta đã trở nên ngang ngược hơn rất nhiều.
Dù sao thì trong quy định của nhân viên cửa hàng cung ứng có ghi rõ: Cấm đánh đập khách hàng vô cớ.
"Bà chính là mẹ của con hồ ly tinh kia?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)