Năm 1976, mùa xuân.
Trên chuyến tàu hỏa từ Khai Dương đến Đài Thạch, bên trong toa tàu số bốn.
Một phần tử bất hảo cầm súng uy hiếp một đồng chí nữ, giằng co với công an đường sắt.
Xình xịch, xình xịch...
Chuyến tàu hỏa vỏ xanh lắc lư chạy về phía trước, trong toa tàu vẫn còn vương lại mùi hôi chân và mùi dưa muối hỗn tạp. Đồng chí nữ bị uy hiếp đột nhiên cử động.
“Tống Đại Tráng! Anh thả cô gái này ra, tôi đến làm con tin cho anh!”
Con tin?
Tần Thư đau đầu như búa bổ, khó khăn mở mắt ra, đập vào mắt là những hàng ghế màu xanh lá, ở khu vực nối giữa hai toa đối diện có mấy người đang giơ súng lục...
Họng súng đang chĩa thẳng về phía cô!
Tần Thư còn chưa kịp phản ứng, một chuỗi ký ức xa lạ đã ùa vào đầu.
Sau khi tiếp nhận chuỗi ký ức xa lạ, Tần Thư mím môi, trong lòng dần bình tĩnh trở lại.
Là một quân y của thời đại mới, khi cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ, cô đã bị một tập đoàn buôn ma túy vây công. Vào thời khắc mấu chốt, cô đã kích nổ quả bom, đồng quy vu tận với bọn buôn ma túy.
Có lẽ ông trời nể tình cô đã cứu người lập vô số công trạng nên đã cho cô một cơ hội xuyên không.
Trở về quá khứ, năm 1976.
Năm ngoái, sau khi Tần Mộ Dao thi đại học xong đã nhận được suất đề cử vào trường Đại học Công Nông Binh, trở thành sinh viên.
Nhà họ Minh biết Tần Mộ Dao đã trở thành sinh viên thì sợ cô con dâu nuôi bao nhiêu năm nay sẽ chạy mất, bèn yêu cầu nhà họ Tần thực hiện hôn ước.
Tần Mộ Dao không chịu gả, nhà họ Tần lại không trả nổi số tiền mà nhà họ Minh chu cấp hằng năm, cha mẹ nuôi bèn nảy ra ý định để nguyên chủ gả thay.
Nguyên chủ là do ông cụ nhà họ Tần bế từ bên ngoài về, không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào với nhà họ Tần.
Cha mẹ nuôi lấy lý do đã vất vả nuôi nấng nguyên chủ bao nhiêu năm nay, dùng cả biện pháp cứng rắn lẫn mềm mỏng.
Đầu tiên là nói lời ngon tiếng ngọt, thấy không có tác dụng thì nhốt nguyên chủ lại, không cho ăn cơm.
Nguyên chủ bị bỏ đói hai ngày, thực sự không chịu nổi nữa nên đã đồng ý việc gả thay.
Nguyên chủ vừa đồng ý, cha mẹ nuôi lập tức khoản đãi đồ ăn thức uống ngon lành.
Đợi nguyên chủ ăn xong, họ liền lấy vé tàu đã mua từ trước ra, thu dọn hành lý cho nguyên chủ rồi đưa đến ga tàu.
Trên đường đến ga tàu trời đổ mưa lớn, nguyên chủ bị ướt sũng. Trước khi lên tàu, cô đã thay một bộ quần áo khô ráo nhưng vẫn bị cảm lạnh, sốt cao hai ngày trên tàu rồi ngất đi.
Khi mở mắt ra lần nữa, chính là tình cảnh hiện tại, cô, Tần Thư, đã đến.
Phía sau truyền đến tiếng đáp lại: “Đội trưởng Lý, ông đây không phải thằng ngốc, có sẵn con tin không dùng lại đi đổi.”
Người đối diện hét lên: “Tống Đại Tráng! Trên tàu toàn là người của chúng tôi, anh không thoát được đâu! Bây giờ anh bỏ súng xuống coi như chủ động nhận tội, nhà nước thấy anh chủ động nhận tội, biết đâu sẽ giơ cao đánh khẽ, cho anh một con đường sống!”
Tống Đại Tráng gầm lên: “Trốn? Ông đây chưa bao giờ nghĩ đến chuyện trốn! Ông đây có chết cũng phải kéo một đứa theo làm đệm lưng!”
Tần Thư mím môi, hạ giọng: “Làm một cuộc giao dịch thì sao.”
Tống Đại Tráng nhất thời không phản ứng kịp: “Cái gì?”
Tần Thư nói: “Tôi giúp anh trốn thoát, anh tha cho tôi một mạng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
