Rõ ràng cô ta đang nghi ngờ tại sao cô lại còn sống, chứ không phải đã chết giữa đường.
Chu Vân Thư chỉ có thể giả ngốc nói: "Trong nhà máy có một dì tốt bụng đã giúp tôi rất nhiều."
Tiết Phương Phương không buông tha, còn muốn hỏi thêm chi tiết, phiền đến mức cô phải vội kéo Trương Chiêu Đệ ra nói chuyện làm lá chắn.
Trương Chiêu Đệ thụ sủng nhược kinh, rất cảm động nói: "Đồng chí Chu, cậu tốt thật đấy. Mọi người đều ghét bỏ tôi, chỉ có cậu và đồng chí Tạ chủ động bắt chuyện với tôi!"
Chu Vân Thư vô cùng kinh ngạc: "À, mọi người đều ghét bỏ cậu? Sao cậu lại nghĩ vậy?"
"Bởi vì tôi vừa xấu vừa nghèo, ngay cả một bộ quần áo lành lặn cũng không mua nổi." Trương Chiêu Đệ nói rồi lại tự ti cúi đầu.
Cô ta cho rằng người khác đều vì cô ta vừa xấu vừa nghèo nên mới coi thường, không giao tiếp với cô ta, suy nghĩ này Chu Vân Thư không dám gật bừa.
Nhưng vì áy náy vừa lợi dụng cô ta, Chu Vân Thư vẫn uyển chuyển khuyên giải: "Cậu có thể thử ngẩng đầu lên nói chuyện, có lẽ cậu sẽ phát hiện ra, không phải mọi người ghét bỏ cậu, mà là cậu đã cúi đầu từ chối mọi người trước."
Nghe vậy, Trương Chiêu Đệ ngẩng đầu lên đầy kinh ngạc và vui mừng, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô: "Thật không?"
Không muốn chút nào.
Nhưng đâm lao phải theo lao, cô đành nói lảng sang chuyện khác: "Sau này chúng ta đều là thanh niên trí thức ở cùng một điểm, có khi còn nằm chung một cái giường đất."
"Vậy thì tốt quá rồi, tôi còn chưa thấy cái giường đất ở phương Bắc bao giờ..."
Chu Vân Thư không ngờ Trương Chiêu Đệ này lúc không tự ti lại có chút lắm lời, cô không khỏi có chút hối hận vì đã trêu chọc cô ta.
Nhưng cô quay đầu lại nhìn Tiết Phương Phương đang háo hức phía sau, lại vội vàng quay lại, thôi được rồi, vẫn là tiếp tục nói chuyện với cô nàng lắm lời tự ti này vậy!
Mấy người thay phiên nhau nghỉ ngơi, vội vã đi, cuối cùng cũng đến được đại đội Tây Sơn trước khi trời tối hẳn.
Đại đội trưởng đưa họ đến điểm thanh niên trí thức, gọi một nữ thanh niên trí thức tên là Lý Khánh Hồng đến sắp xếp cho họ xong, liền đánh xe bò đi.
Lý Khánh Hồng tính cách dịu dàng chu đáo, là một người chị cả tâm lý, trong lòng các thanh niên trí thức, thậm chí cả dân làng, đều có tiếng tăm tốt.
Thấy mấy người họ, Lý Khánh Hồng nhiệt tình chào đón, nói: "Bây giờ trời tối rồi, mọi người cứ dọn dẹp trước, ổn định chỗ ở rồi nói sau nhé."
Cô ấy sắp xếp một nam thanh niên trí thức đưa Tạ Triệu Tây và Vương Thiệu Minh đến ký túc xá nam, còn mình thì dẫn ba cô gái đến ký túc xá nữ.
"Bên nữ chỉ có một phòng ký túc, một cái giường đất ngủ sáu người, hơi chật chội. Mọi người cứ tạm một đêm đã, đợi ngày mai tôi hỏi đại đội trưởng xem giải quyết chuyện này thế nào."
Dù đã lường trước được tình hình ở nông thôn, nhưng Chu Vân Thư vẫn cảm thấy kỳ vọng của mình đã đặt quá cao.
Căn phòng hình chữ nhật rộng hơn chục mét vuông này, bức tường nửa dưới cao bằng nửa người được xây bằng gạch xanh, còn nửa trên dùng gạch đất, trên đầu là kèo lợp ngói, mà không lắp ngói lấy sáng như đời sau, cộng thêm ngọn đèn dầu chỉ sáng leo lét như hạt đậu, càng làm cho cả căn phòng tối tăm có chút ngột ngạt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


