Giữa cơn nửa tỉnh nửa mê, Chu Vân Thư bỗng nghe một tiếng “ầm”. Cửa bị ai đó đá mạnh, tiếp đó là giọng đàn bà chửi rủa gay gắt vang lên:“Con nhỏ chết tiệt, tao nói cho mày biết, lần xuống nông thôn này, mày không muốn đi cũng phải đi!”Cô mơ màng mở mắt, đập vào tầm mắt là xà nhà dán đầy giấy báo cũ. Ánh nắng xuyên qua song cửa gỗ, loang lổ rơi xuống bức tường gạch, tạo thành từng mảng sáng tối đan xen.Tấm phản cứng bên dưới khiến lưng cô đau nhức. Giai điệu hào hùng của bài “Công nhân chúng ta có sức mạnh” phát ra từ loa phát thanh của nhà máy từ xa vọng lại.“Đây là đâu?”Cô vừa định ngồi dậy thì cơn đau đầu dữ dội ập tới, ngay sau đó là một đoạn ký ức xa lạ tràn vào trong đầu. Năm 1974, xưởng cơ khí thành phố Hải Thành, có một cô gái trùng tên trùng họ với Chu Vân Thư, đáng thương vô cùng.Bố mẹ của nguyên chủ đều là công nhân xưởng cơ khí Hải Thành. Năm cô bảy tuổi, vì tai nạn lao động trong nhà máy mà mẹ qua đời. Sang năm sau, bố cô là Chu Chính Thư cưới góa phụ Trương Văn Hoa, cũng đã có hai đứa con riêng, một trai một gái.Trương Văn Hoa thế chỗ công việc của mẹ ruột nguyên chủ. Trước mặt lãnh đạo đơn vị, bà ta vỗ ngực cam đoan, thề thốt sẽ đối xử với Chu Vân Thư như con ruột.Không ngờ chưa đầy một năm, sau khi sinh cho Chu Chính Thư một đứa con trai, bà ta liền giở chứng.Trước mặt người ngoài, bà ta tỏ ra vô cùng quan tâm đến đứa con gái riêng này. Thế nhưng sau lưng lại coi nguyên chủ như người hầu sai vặt, không chỉ hành hạ về thể xác mà còn chèn ép về tinh thần.Chu Chính Thư có con trai ruột rồi nên cũng không mấy để tâm cô con gái riêng đang càng ngày càng trầm lặng này nữa. Lại thêm công việc bận rộn, Trương Văn Hoa dần dần cũng được đằng chân lân đằng đầu.Từ đó, nguyên chủ sống những ngày tháng phải ăn ít nhất, phải làm nhiều nhất, chịu những trận đòn độc ác nhất.Hai đứa con riêng mà Trương Văn Hoa mang theo là Hoàng Hoa Sinh và Hoàng Hoa Ý, bị mẹ mình ảnh hưởng, cũng học theo mà bắt nạt cô.Dưới sự đè nén và ức hiếp kéo dài, nguyên chủ dần trở nên nhút nhát, yếu đuối.Biết mình không còn con đường nào khác, cô liều mạng học hành. Khó khăn lắm mới thi đỗ cấp ba, chỉ mong chờ sau khi tốt nghiệp có thể tìm cách xin được một công việc.Không ngờ sau khi tốt nghiệp trung học, Hoàng Hoa Ý không tìm được việc làm, lại không muốn xuống nông thôn, liền xúi giục Trương Văn Hoa chạy chọt quan hệ, để Chu Vân Thư, một cô bé chưa đầy mười sáu tuổi, thay thế cô ta đi xuống nông thôn.
Nguyên chủ không cam lòng. Đây là lần đầu tiên sau mười năm, cô sinh ra ý định phản kháng, kết quả lại bị mẹ kế đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Sau đó, khi nhốt cô vào căn phòng vừa làm nhà kho vừa làm phòng ngủ này, Trương Văn Hoa còn đẩy mạnh một cái. Nguyên chủ đứng không vững, đầu đập mạnh vào vật cứng, máu chảy đầy đất.Mẹ kế của cô cũng không thèm nhìn lấy một cái. Bà ta khóa cửa lại, cứ thế đi làm, để mặc nguyên chủ cứ thế mà mất mạng.Chu Vân Thư choáng váng chống người ngồi dậy, thở dốc, đưa tay sờ sau gáy, cảm thấy đầu ngón tay ướt nhẹp dính dính.Cô đưa tay lên trước mắt nhìn, quả nhiên, bàn tay gầy trơ xương đã dính đầy máu đỏ tươi.Chu Vân Thư thở dài một tiếng: “Khởi đầu kiểu trời sập thế này, cho dù là nữ cường đến từ thế kỷ hai mươi mốt như mình, cũng phải luống cuống tay chân.”Căn phòng dựng trong sân này vốn được dùng làm phòng chứa đồ. Nhưng từ khi học cấp hai, Hoàng Hoa Ý lấy cớ muốn cố gắng học tập để thi lên cấp ba, yêu cầu nguyên chủ dọn ra khỏi căn phòng hai người đang ở chung, chuyển sang sống tạm ở phòng chứa đồ này.Kết quả là đến khi Hoàng Hoa Ý tốt nghiệp cấp ba gần một năm rồi, nguyên chủ vẫn không thể quay lại căn phòng của mình.Chu Vân Thư vừa xuyên không tới, không muốn chết, càng không muốn cam chịu số phận xuống nông thôn. Cô gắng gượng thân thể yếu ớt sau hai ngày không ăn lại còn mất máu quá nhiều, bắt đầu tìm kiếm trong căn phòng chật hẹp một con đường có thể trốn ra ngoài.Cánh cửa phòng rách nát này thì đúng là dễ phá, nhưng với thân thể lúc nào cũng như sắp tắt thở của cô, căn bản không đủ sức mở ra. Huống chi Hoàng Hoa Ý vẫn còn ở trong nhà, phá cửa sẽ gây ra động tĩnh quá lớn, rất có thể sẽ dẫn cô ta tới.Cô chỉ đành dồn ánh mắt về phía ô cửa sổ duy nhất của căn phòng nhỏ.Bên ngoài là con hẻm, xuyên qua con hẻm chính là đường lớn.Chỉ cần ra được tới đường lớn, cho dù không còn sức chạy trốn, chỉ cần gây ra động tĩnh, cô cũng có thể giữ được mạng sống.Quan sát kỹ cửa sổ gỗ một chút, đó là dạng song chắn dựng thẳng, trụ cửa hình vuông, không quá to, tương đối dễ phá.Dựa vào ký ức, cô lục lọi trong đống đồ linh tinh ở góc phòng, tìm ra một con dao cùn chỉ còn nửa đoạn, bắt đầu chặt cửa sổ.Không ngờ mới chặt được một nửa, Hoàng Hoa Ý đã lén lút ghé mắt qua khe cửa quan sát động tĩnh của cô, vừa hay nhìn thấy cảnh cô đang chặt cửa sổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


