Sau đó lấy ra hai tấm vé giường nằm đưa cho Cố Viện: “Chị dâu, đây là vé tàu, trên tàu tôi đã nhờ người quen, bọn họ sẽ chiếu cố hai mẹ con.”
Cố Viện liên tục cảm ơn!
Hai mẹ con ngồi lên chiếc xe đến đón.
Chiếc xe từ từ rời khỏi nơi quen thuộc này, nếu không có gì bất ngờ, e rằng một khoảng thời gian rất dài nữa cũng sẽ không quay lại.
Cố Viện có chút thương cảm, đôi mắt đỏ hoe.
Cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nhỏ giọng hỏi: “Con gái, không thông báo cho bà ngoại con một tiếng, thật sự ổn sao?”
Hạ Vũ Nhu thầm nghĩ: [Có gì mà không ổn, bọn họ đã sớm rời đi rồi.]
“Mẹ, chúng ta đã bị bà ngoại đuổi ra khỏi nhà rồi mà.”
Cố Viện: “...”
Hạ Vũ Nhu mặc kệ người mẹ hời đang thương xuân thu buồn, tâm trạng cô lúc này cực kỳ tốt, đung đưa đôi chân ngắn cũn, cái miệng nhỏ ngọt ngào đến mức có thể dìm chết người, một tiếng chú ơi hai tiếng chú à khiến Lưu Viễn vui vẻ không thôi.
Thậm chí Lưu Viễn còn có chút ghen tị với chiến hữu, vợ con êm ấm cũng khá tuyệt đấy chứ.
“Nhu Nhu ngoan quá, có muốn ăn gì không? Chú mua cho cháu.”
Hạ Vũ Nhu lộ ra hàm răng trắng bóng: “Cảm ơn chú, cháu mang theo rất nhiều đồ ăn rồi ạ!”
“Chú ơi, nhà chú có em trai, em gái nhỏ không ạ?”
Lưu Viễn bị hỏi đến đỏ bừng cả mặt.
“Đúng là quỷ sứ lanh lợi, chú còn chưa có đối tượng đâu!”
Thật không biết cái tảng băng mặt lạnh kia làm sao mà sinh ra được một cô bé cổ linh tinh quái đáng yêu thế này?
Bọn họ là chiến hữu mấy năm, mọi người đều rõ gốc gác của tên kia như lòng bàn tay.
Bầu không khí trong xe tốt đẹp lạ thường!
Điều Hạ Vũ Nhu không biết là: [Bọn họ suýt chút nữa đã bị đám cao bôi da chó dính vào người.]
Lúc này tại cổng sân nhà cô, hai mẹ con nhà họ Liễu đang đập cửa.
Gõ nửa ngày chẳng có động tĩnh gì.
Liễu Cầm sớm đã mất kiên nhẫn: “Tức chết tôi mất thôi, rốt cuộc cái đồ ngu xuẩn kia đi đâu rồi?”
“Không lẽ đi cùng nhau rồi sao?”
Nhà mẹ đẻ bị trộm sạch, nếu cô ta không đưa tiền ra, chắc chắn cha sẽ không tha cho cô ta.
Là bạn tốt, Cố Viện không thể rộng lượng một chút sao?
Cứ nhất định bắt cô ta phải đích thân đến cửa than nghèo kể khổ mới chịu xì tiền ra.
Trong lòng nữ chính thấp thỏm lo âu, ánh mắt rụt rè như nai con nhìn về phía mẹ.
“Mẹ, có khi nào dì đi tìm cha của chị không?”
Một lời đánh thức người trong mộng, trên mặt Liễu Cầm thoáng qua vẻ hoảng loạn.
Sao Cố Viện có thể đi được chứ? Cô ấy đi rồi, cô ta phải làm sao?
Cô ta chỉ có thể lầm bầm tự an ủi bản thân: “Sẽ không đâu, sẽ không đâu, nếu cô ta đi, chắc chắn sẽ để lại cho mẹ vài dòng nhắn gửi, không thể nào khóa cửa im lìm như thế.”
“Chắc là hai mẹ con nó ra ngoài mua đồ dùng sinh hoạt rồi, chúng ta về nhà trước, ngày mai lại đến.”
Hai mẹ con chật vật rời đi.
Nhà ga.
Vì vé tàu của mẹ con Hạ Vũ Nhu là chuyến 5 giờ chiều nên còn rất lâu mới đến giờ khởi hành.
Lưu Viễn gợi ý hai mẹ con nên vào nhà khách cạnh nhà ga nghỉ ngơi một chút.
Hạ Vũ Nhu vui vẻ đồng ý ngay.
Lưu Viễn giúp họ sắp xếp chỗ ở xong xuôi, dặn dò rằng trước khi lên tàu anh ấy sẽ quay lại tiễn, rồi rời đi.
Cố Viện nói: “Biết là còn sớm mới đến giờ tàu chạy thì chúng ta nên đến muộn một chút.”
Hạ Vũ Nhu thầm nghĩ: [Muộn một chút là bao lâu, đến lúc đó liệu còn đi được không?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

