Hứa Xuân gật đầu nói phải.
“Bà nội con đang vì con nhóc chết tiệt đó mà giận dỗi với mẹ đấy, cũng tại mẹ nhanh mồm nhanh miệng, không nên nói chuyện công việc của Kiến Thiết vào hôm nay, hại con cũng bị liên lụy.”
Điền Mai liếc nhìn ra ngoài nhà, lại quay về thì thầm: “Lát nữa con vào nhà, nói vài câu dễ nghe với bà nội con, để bà vui vẻ một chút, nếu không con rể lại tưởng nhà mình không thích nó.”
“Mẹ, bà nội thương Hứa Hạ nhưng bà không phải người hẹp hòi như vậy đâu.” Hứa Xuân hiểu bà nội, bà cụ mềm lòng, thương Hứa Hạ không có cha mẹ chăm sóc. Kiếp trước cô ta không hiểu, bây giờ cô ta có thể thông cảm cho nỗi khổ tâm của bà cụ.
Có điều đối với tính cách của Hứa Hạ, cô ta thật lòng không thích nổi: ích kỷ, tầm nhìn hạn hẹp, xảy ra vấn đề chỉ biết tìm lỗi của người khác, chưa bao giờ biết tự kiểm điểm.
Nghĩ đến Hứa Hạ, Hứa Xuân phải nhắc nhở mẹ: “Vừa nãy con thấy Hứa Hạ không vui lắm, trong lòng nó có oán hận với chúng ta. Trước đây con có thể ở nhà chằm chằm nhìn nó, bây giờ con đi lấy chồng rồi, mọi người phải cẩn thận một chút, đừng để nó làm hỏng việc.”
Cô em họ này của cô ta là một cao thủ gây chuyện, chỉ cần không để Hứa Hạ thuận lòng, Hứa Hạ có thể quậy đến gà bay chó sủa. Cô ta khó khăn lắm mới sống lại, để gia đình và cuộc sống của mình ngày càng tốt hơn, tuyệt đối không cho phép ai phá hoại!
“Cái này con cứ yên tâm.” Điền Mai vui vẻ nói: “Hôm qua người của Văn phòng Thanh niên trí thức lại đến, nói lần này bất kể nhà chúng ta có đồng ý hay không, Hứa Hạ đều phải xuống nông thôn. Bây giờ cách ngày xuống nông thôn chưa đến mười ngày, trong thời gian ngắn như vậy, con nghĩ Hứa Hạ có thể tìm được việc làm, hay là gả chồng?”
Hứa Xuân nghĩ đến tính cách của em họ, lập tức lắc đầu nhưng cô ta cũng có điểm lo lắng. Kiếp trước em họ vì để không phải xuống nông thôn đã cố tình ngã gãy chân, cuối cùng vẫn ở lại trong nhà gây chuyện.
Không được, cô ta phải nghĩ cách để em họ xuống nông thôn.
Cùng lúc đó Hứa Hạ vẫn chưa biết chị họ đang đề phòng mình, cô vừa ra khỏi đầu ngõ thì gặp người đưa thư, còn đưa cho cô một bức thư.
Kỳ lạ, ai lại viết thư cho cô nhỉ?
Hứa Hạ nghi ngờ nhìn phong bì, xác nhận đi xác nhận lại địa chỉ và tên không sai, mới chần chừ bóc phong bì ra, trước tiên từ bên trong trượt ra một tấm ảnh đen trắng ba tấc.
Người đàn ông trong ảnh quân phục thẳng thớm, ánh sáng và bóng tối tạc nên những đường nét thâm trầm tuấn tú trên khuôn mặt anh, sống mũi cao thẳng như ngọn núi, toát lên vẻ rắn rỏi kiên định như đá tảng.
Đẹp trai quá... Trong đầu Hứa Hạ chỉ còn lại ba chữ này.
Một cơn gió cuốn tấm ảnh dưới đất lên, Hứa Hạ vội vàng đưa tay chộp lấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
