Đường Xuân Lan lại có chút muốn khóc.
Thế mà con gái của bà lại nói cảm ơn với bà.
Trước kia Hoắc Linh Tú chưa bao giờ nói những lời như vậy.
Tô Miêu Miêu bưng bát có chút luống cuống, cô lại nói sai cái gì rồi sao?
Tại sao nước mắt của Đường Xuân Lan lại nhiều như vậy, giống như khóc thế nào cũng không hết được.
“Đừng để con cái chê cười.” Hoắc Kiến Quốc nhận lấy cái muôi trong tay Đường Xuân Lan, múc cho bà một bát.
“Là tôi vô dụng.” Đường Xuân Lan cố gắng nuốt nước mắt trở vào.
Hoắc Kiến Quốc không nói thêm gì nữa, chia phần cháo còn lại thành bốn phần, chia với ba người con trai.
Chỉ là Tô Miêu Miêu có thể nhận ra, cháo của ba người bọn họ loãng hơn của cô rất nhiều.
Đặc biệt là bản thân Hoắc Kiến Quốc, bên trong gần như chỉ có nước.
Nhưng sắc mặt ông không lộ vẻ gì, bưng bát uống với vẻ mặt như thường.
Tô Miêu Miêu nhìn những hạt ngô đầy ắp trong bát, trong lòng lại dâng lên một cảm xúc khó tả.
Nhưng cô cũng không nói gì, cúi đầu uống sạch sẽ.
Bên này bọn họ mới ăn xong bữa sáng thì nghe thấy một tiếng còi chói tai.
Một lát sau liền nhìn thấy một người quen thuộc đang đứng ở phía xa hét lớn về phía bọn họ.
“Làm việc thôi.” Là Sơn Nha Tử.
“Được, chúng tôi tới ngay đây.” Hoắc Kiến Quốc vội vàng đặt cái bát trên tay xuống, đứng dậy bảo ban ba người con trai chuẩn bị đi làm.
Đương nhiên Tô Miêu Miêu cũng chuẩn bị đi theo.
“Con cứ ở nhà nghỉ ngơi đi.” Chẳng ngờ Hoắc Kiến Quốc trực tiếp ngăn cản cô.
“Đúng vậy, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi, chuyện đi làm có mẹ với cha và các anh con rồi.” Đường Xuân Lan cũng lên tiếng theo.
“Bà cũng ở nhà đi.” Hoắc Kiến Quốc rũ mắt nhìn Đường Xuân Lan.
“Không được, đến lúc chia lương thực đều là chia theo công điểm, nếu tôi không đi, sau này chia lương thực sẽ thiếu một người, mùa đông sẽ không có cơm ăn.” Tối hôm qua Đường Xuân Lan đã suy nghĩ thông suốt rồi.
Đã đến rồi thì cứ ở lại thôi, khóc nhiều nữa cũng vô dụng, chỉ có thể phấn chấn lên mà làm việc cho tốt.
“Bà gả cho tôi bao nhiêu năm nay, tôi chưa từng để bà phải làm chút việc nặng nào, bây giờ cũng vậy, công điểm tôi kiếm được nuôi nổi mẹ con bà.” Giọng điệu Hoắc Kiến Quốc kiên định.
Đường Xuân Lan còn muốn nói gì đó, Hoắc Văn Bác cũng lên tiếng.
“Đúng đấy mẹ, mẹ cứ ở nhà với em gái, tiện thể chăm sóc ông bà nội, lương thực để bọn con đi kiếm.”
“Không sai, chúng con một người chấp ba!” Hoắc Tâm Viễn cao giọng.
“Nhưng mà...” Đường Xuân Lan còn muốn nói thêm gì đó nhưng Hoắc Kiến Quốc đã dẫn người đi rồi.
Đường Xuân Lan đứng tại chỗ, cố gắng khống chế cảm xúc.
Thật tốt, lần này cuối cùng cũng không rơi nước mắt nữa.
“Miêu Miêu, con nghỉ ngơi một chút đi, mẹ đi rửa mấy cái bát này.” Sau khi ổn định cảm xúc, Đường Xuân Lan mới nhìn sang Tô Miêu Miêu ở bên cạnh.
“Vâng.” Tô Miêu Miêu đáp một tiếng.
Đường Xuân Lan ôm bát đũa đi sang một bên rửa.
Ở đó có một cái thùng nước, nước bên trong rất trong, chắc chắn là ba anh em nhà họ Hoắc đã đi gánh trước khi bà dậy.
Tô Miêu Miêu nhìn thôn nhỏ đối diện, ánh mắt lóe lên, nhìn sang Đường Xuân Lan ở bên cạnh.
“Vâng.” Tô Miêu Miêu đáp lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)