Dùng ý niệm tiến vào không gian, ủa, sao không vào được? Dùng ý niệm lần nữa, vẫn không vào được.
Thứ trong tay cho cô biết, chắc chắn không gian của cô đã đi theo cùng.
Tại sao không vào được? Cũng không có thời gian cho cô suy nghĩ nhiều, cơn nóng trong người đã lên đến đỉnh điểm.
Toàn thân cô toát mồ hôi lạnh, ánh mắt bắt đầu mơ màng, bàn tay run rẩy mở nắp ống tiêm, châm vào cánh tay mình, đẩy thuốc vào.
Lúc này cô chỉ mong thuốc trong ống tiêm mau chóng phát huy tác dụng.
Dược hiệu quá mạnh, cả người đều khó chịu.
“Ư, ư...” Không lẽ phải tìm một người đàn ông để giải quyết thật sao.
“Ư...” Cô không muốn tùy tiện tìm một người để giải quyết chuyện này.
Tuy mũi tiêm vừa rồi làm cơ thể dịu đi đôi chút, nhưng vẫn chưa giải quyết triệt để vấn đề.
Cứ thế này không biết phải chịu đựng đến bao giờ.
Nếu bây giờ về nhà, không biết chừng Mã Chí Minh đang đợi cô ở đâu đó, về bây giờ có khả năng sẽ bị tóm được.
Quả nhiên bị Tô Uyển Uyển đoán trúng, lúc này Mã Chí Minh đang đợi cô trên con đường bắt buộc phải đi qua để về nhà. Chắc chắn hắn ta không thể để người khác hưởng lợi, nếu không đại đội trưởng biết được, chắc chắn hắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Từ trong ký ức, Tô Uyển Uyển biết được trên ngọn núi cách đây không xa có một đầm nước, nước trong đầm đông ấm hạ mát, vô cùng thần kỳ.
Cố sức bò dậy, lắc lắc cái đầu nặng trịch, đi về phía đầm nước trên núi.
Trước giờ Tô Uyển Uyển chưa từng đi đường đêm, huống hồ là trên ngọn núi tối đen như mực này, chỉ đành nương theo ánh trăng, lấy hết can đảm bước đi.
Chân mềm nhũn không đứng vững, ngã xuống đất, cảm giác đau nhói ở lòng bàn tay khiến cô tỉnh táo hơn vài phần.
Lại bò dậy, lắc lắc cái đầu choáng váng, đi về phía đầm nước cách đó không xa.
Cô định ngâm mình trong đầm nước chịu đựng một chút là được, dù sao cô cũng biết bơi.
Anh nhắm mắt lại tận hưởng khoảnh khắc này.
Một lát sau, tai anh khẽ động, tiếng bước chân vụn vặt truyền đến.
Anh mở mắt ra, nhìn về hướng có tiếng bước chân, thị lực của anh rất tốt, rất nhanh đã nhìn thấy một bóng người nhảy thẳng xuống đầm nước.
Trong lòng anh thót lên một cái, người này không phải định tự sát đấy chứ?
Thế thì không được, chết ở đây rồi thì sao anh còn tắm rửa ở đây được nữa, anh còn phải ở lại đây nửa năm mới có thể quay về Đế Đô.
Để được yên ổn tắm rửa, ngay cả người anh em tốt cùng xuống nông thôn với mình anh cũng không nói cho biết.
Trong lòng thầm mắng, người này đúng là ngu ngốc thật.
Có chuyện gì mà nghĩ không thông, còn cái gì quý giá hơn mạng sống chứ.
Là con nhà nòi có tư tưởng vững vàng, anh không thể thấy chết mà không cứu.
Anh nhanh chóng bơi qua, hít sâu một hơi rồi lao đầu xuống nước.
Tô Uyển Uyển nhảy xuống nước nín thở, dầm mình trong nước, cảm giác mát lạnh bao trùm khiến cô lập tức cảm thấy dễ chịu khắp cả người.
Cô định bụng đợi đến khi không nhịn được nữa mới trồi lên mặt nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



