Tranh thủ thời gian chờ đợi, Lâm Nhân Chi tỉ mỉ quan sát nhà hàng quốc doanh của thời đại này.
Bảng hiệu treo ở chính giữa cửa lớn, trên đó khắc bốn chữ to “Nhà hàng Nhân Dân” màu trắng trên nền đỏ. Trên bức tường đối diện cửa ra vào treo ảnh chân dung chủ tịch, biểu ngữ dán ở hai bên lần lượt viết: [Thực hành tiết kiệm và chống lãng phí.]
Diện tích bên trong không lớn, trong sảnh bày tám chiếc bàn vuông bằng gỗ, quầy hàng nằm ở bên trái sảnh, quầy kính ngăn cách khách hàng và nhân viên phục vụ, trên tấm bảng đen bên cạnh viết các món ăn hôm nay.
Trong lúc Lâm Nhân Chi tò mò quan sát xung quanh, cô không hề hay biết bản thân cũng đã trở thành tâm điểm giữa đám đông.
Gần đến giờ ăn, lượng người dần đông lên. Không hẹn mà gặp, những người bước vào tiệm đều bị khuôn mặt của Lâm Nhân Chi thu hút ngay ánh nhìn đầu tiên.
Cô xem đồng hồ, đã đến giờ hẹn rồi mà Trình Minh Viễn vẫn chưa đến.
“Đồng chí Lâm, thật sự ngại quá, vừa rồi lúc ra khỏi nhà có việc nên bị chậm trễ một chút.” Trình Minh Viễn nhìn thấy Lâm Nhân Chi, trong mắt anh ta lóe lên vẻ choáng ngợp.
Còn chưa đợi Lâm Nhân Chi trả lời, Mã Quế Liên đã chen ngang con trai, đi thẳng đến ngồi xuống đối diện Lâm Nhân Chi.
Đuôi mắt bà ta xệ xuống, liếc nhìn đĩa sủi cảo trên bàn rồi đánh giá Lâm Nhân Chi từ trên xuống dưới.
“Tiểu Lâm đúng không, dì nói trước mất lòng nhé. Chuyện trước kia của cháu làm ầm ĩ khó coi quá, cho dù đã đính chính thì danh tiếng cũng hỏng bét rồi. Đến lúc đó cháu cứ nhường công việc lại cho Trình Tú Tú, coi như là bồi thường cho nhà dì, tuy có hơi ít một chút, chịu thiệt thòi dì cũng đành chấp nhận.”
“Minh Viễn nhà dì làm việc ở Cục Giáo dục, tiền đồ vô lượng. Nhà dì cưới con dâu cũng chẳng ham hố mấy đồng bạc lẻ cháu kiếm được, chỉ mong lấy được người hiền thục an phận. Cháu chỉ cần ở nhà giặt giũ nấu cơm là được rồi.”
“Dì nghe nói mẹ cháu còn đang làm trưởng phòng gì đó. Tục ngữ có câu đàn ông lo việc ngoài đàn bà lo việc trong, phụ nữ chúng ta phải an tâm ở nhà giúp chồng dạy con, làm hậu phương vững chắc cho đàn ông bọn họ, cứ phơi mặt ra ngoài thì còn ra thể thống gì, cháu tuyệt đối không được học theo mẹ cháu đâu đấy.”
Nghe xong một tràng lải nhải liên thanh từ người đối diện, Lâm Nhân Chi thu lại nụ cười.
“Dì nói câu này nghe thật thú vị. Cục Công anvà nhà máy đều đã đính chính, vậy mà dì vẫn cứ tự biên tự diễn, chẳng lẽ dì còn quyền uy hơn cả công an sao? Vĩ nhân đã nói “phụ nữ có thể chống đỡ nửa bầu trời”, dì lại ở đây chê bai phụ nữ, người không biết khéo lại tưởng dì có dị nghị với lời của vĩ nhân đấy. Trái lại, con trai dì làm nhân viên ở Cục Giáo dục, tiền lương mỗi tháng còn ít hơn cháu mười mấy tệ, sao không thấy dì bảo anh ta từ chức về nhà giặt giũ nấu cơm đi?”
“Mày!” Mã Quế Liên cảm thấy bị xúc phạm, sắc mặt bà ta đỏ bừng lên.
“Mày đừng có chụp mũ cho tao, cái bụng có phụ nữ biết đẻ mới là nhất! Tao cứ vứt lời ở đây, mày muốn bước chân vào nhà tao thì phải làm theo quy củ của tao, trước tiên đi chuyển nhượng công việc, bao giờ đẻ được con trai thì lúc đó hẵng bàn chuyện khác với tao!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)