Chỉ gặp một lần là có thể làm yên lòng cha mẹ, không hợp thì vẫn có thể từ chối, Lâm Nhân Chi không có lý do gì để không đồng ý.
Lâm Chấn Bang và Du Văn Tâm vừa vui vẻ lại vừa có chút chua xót. Trong mắt hai người, điều kiện của Niếp Niếp nhà mình là đỉnh của chóp, không ai xứng với cô cả.
Khoan bàn đến gia thế và điều kiện kinh tế của hai nhà Lâm, Du, chỉ xét riêng về ngoại hình, con gái ông bà cũng sở hữu nhan sắc hiếm có trên thế gian.
Lông mày Lâm Nhân Chi thanh tú tựa núi xa, đôi mắt hoa đào hơi xếch lên, ánh mắt lưu chuyển bộc lộ trọn vẹn vẻ kiều mị của thiếu nữ. Đôi môi cô căng mọng như cánh hoa, chiếc cằm tròn trịa, lúc không cười thì thanh lãnh xa cách nhưng khi cười lên lại rạng rỡ như ánh nắng mùa xuân.
Khí chất trên người cô là sự dung hòa giữa nét cổ điển và tiên khí, cộng thêm làn da mịn màng tựa như món đồ sứ trắng có lớp men tuyệt hảo, cả người cô như được phủ một lớp sương mờ ảo.
Nhìn cô con gái ngoan ngoãn xinh xắn trước mặt, cha mẹ Lâm lại bắt đầu không nỡ.
“Niếp Niếp à, chỉ là gặp mặt một lần thôi, con đừng làm bản thân ấm ức. Không thích thì chúng ta tiếp tục chọn, cùng lắm thì vẫn còn ông nội và cậu của con lo cho con mà.”
Lâm Chấn Bang và Du Văn Tâm ôn hòa an ủi.
“Vâng ạ, cha mẹ cứ yên tâm đi, con sẽ không để bản thân phải chịu ấm ức đâu.” Lâm Nhân Chi ôm lấy cánh tay Du Văn Tâm, dùng giọng điệu làm nũng.
Du Văn Tâm mỉm cười nhìn con gái khôi phục dáng vẻ rạng rỡ ngày thường, xoa xoa tóc cô: “Được, vậy đợi giải quyết xong đám người lòng lang dạ sói nhà họ Triệu rồi mẹ sẽ sắp xếp cho hai đứa gặp mặt.”
Bà không nỡ để Niếp Niếp phải chịu sự ghẻ lạnh của người khác, bèn quay sang thúc giục Lâm Chấn Bang.
“Lão Lâm này, chuyện này ông phải làm nhanh lên, hỏi thăm xem bên chỗ cha tiến triển đến đâu rồi.”
Lâm Chấn Bang đặt quả nho đã bóc vỏ trước mặt vợ con, ngẩng đầu đáp: “Tôi vẫn luôn giục mà, sáng nay lúc gọi điện thoại, ông cụ bảo chứng cứ thu thập gần xong rồi. Lát nữa tôi sẽ hỏi lại.”
Ban đêm trở về phòng, Lâm Nhân Chi nằm trên giường. Nghĩ đến tình yêu thương tràn đầy của cha mẹ nguyên chủ, mũi cô cay cay.
Cô nhớ cha mẹ mình rồi, hai người cũng muôn vàn chiều chuộng cô. Không biết hiện giờ nguyên chủ đang ở đâu, có giống như cô không?
Trong lúc mơ màng cơn buồn ngủ ập đến, Lâm Nhân Chi trong giấc mộng đã trở về ngôi nhà kiểu Trung Quốc ở thế kỷ 21, nhìn thấy “cô ấy” và cha mẹ mình đang chung sống hòa thuận.
“Cô ấy” dường như cũng nhìn thấy cô, bèn hướng về phía không khí nhẹ nhàng cất lời.
“Tôi nhất thời nghĩ quẩn nên tự làm khổ mình, thật có lỗi với cha mẹ. Nếu có thể, hi vọng cô hãy thay tôi báo hiếu. Tôi cũng sẽ đối xử tốt với hai người họ.”
Lâm Nhân Chi đồng ý. Cô hiểu hai người hẳn là đã hoán đổi linh hồn cho nhau, hơn nữa có lẽ sẽ không thể quay về được nữa.
Về sau cô chính là Lâm Nhân Chi của năm 1975, cô phải buông bỏ quá khứ trước kia, sống thật tốt cuộc đời sau này.
Chưa qua hai ngày, Lâm Nhân Chi đã nhìn thấy tin tức của nhà họ Triệu trên báo “Nhật báo Tô Châu”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)