Lâm Hoài Sinh ôm bình giữ nhiệt khẽ nhấp một ngụm trà nhưng khóe mắt lại cứ liếc về phía Chu Trạm ở góc chéo.
Thấy thằng nhóc này không còn vẻ điềm tĩnh như ngày thường, lại nghĩ đến lời từ chối chắc nịch của anh trước đó, ông liền nghiêm mặt.
Hừ, chim sẻ mù mổ thóc mù, gạo ngon đến miệng mới biết thơm, lúc này mới biết sốt ruột rồi!
Cơ hội giới thiệu tốt như vậy mà không cần, thật sự coi ông già này ai cũng vừa mắt chắc, tự mình theo đuổi đi!
Lâm Hoài Sinh phớt lờ ánh mắt anh đưa tới, chậm rãi uống nước, giả vờ như không nhìn thấy gì.
Chu Trạm ra hiệu mấy lần, thấy ông Lâm hoàn toàn không để ý đến mình, cuối cùng cũng hiểu ra: [Ông cụ đây là đang ghim “mối thù” vừa bị từ chối lúc nãy.]
Đều tại đám người ở Bắc Kinh và Kim Lăng, ai nấy nhìn anh như nhìn miếng thịt mỡ béo bở, hại anh cứ nghe thấy làm mai là sinh ra phản xạ có điều kiện.
Lâm Nhân Chi thầm nghĩ người này thật dễ làm thân, chưa gì đã tự xưng tên tuổi, lại còn quan tâm sức khỏe nữa.
Đi tàu vỏn vẹn một tiếng đồng hồ, lại còn là ghế mềm, nói thế nào cũng không thể gọi là mệt, Lâm Nhân Chi thành thật lắc đầu.
Nào ngờ ánh mắt người đàn ông đối diện chợt sáng lên, không chờ nổi mà nói: “Nếu không mệt, anh muốn mời em cùng đi dạo.” Vẻ mặt Chu Trạm lộ ra chút ngại ngùng: “Anh không rành đường sá quanh đây lắm, em thấy có được không?”
Lâm Nhân Chi: “...” Bản đồ nước Yến của anh có phải hơi ngắn rồi không*?
(*) Đây là một cách nói mỉa mai dựa trên điển tích Kinh Kha ám sát Tần Thủy Hoàng. Khi đó, Kinh Kha giả vờ dâng bản đồ nước Yến và giấu dao bên trong, nhưng chưa kịp mở hết bản đồ thì con dao đã lộ ra, khiến âm mưu bị phát hiện; từ đó có ý “chưa diễn xong đã lộ ý đồ”. Vì vậy, câu này mang nghĩa trêu chọc rằng Chu Trạm che giấu không khéo, âm mưu lộ liễu, kiểu như “chưa kịp giả vờ xong đã bị nhìn thấu rồi”.
Lâm Hoài Sinh suýt chút nữa phun cả ngụm nước trà ra ngoài.
[Đã tới đây mấy lần rồi, cậu xuất thân là lính trinh sát mà dám nói với tôi là không rành đường? Chàng trai mày rậm mắt to, sao lại cứ nói hươu nói vượn thế nhỉ?]
Thẩm Lệnh Nghi xiên một miếng dứa, đưa chiếc nĩa bạc cho ông chồng, chặn lại lời châm chọc mà ông sắp không nhịn được.
“Còn sớm mới đến giờ cơm, bác cả của cháu công việc bận rộn, chưa biết lúc nào mới tới. Niếp Niếp à, cháu muốn đi dạo quanh đây một lát cũng được, tùy cháu quyết định.”
Vừa rồi Chu Trạm từ chối đề nghị của ông nhà, bà ra mặt ngăn cản là vì không muốn người ta coi thường nhà mình.
Lúc này Chu Trạm đã tự chủ động mở lời, Thẩm Lệnh Nghi cũng không ngại để hai người trẻ tuổi làm quen với nhau, thêm một người bạn là thêm một con đường mà.
Lâm Nhân Chi nghe ra ý của bà nội là để cô tự quyết định, cô đến từ thời hiện đại, hoàn toàn không ngại trò chuyện với một anh chàng đẹp trai cực kỳ hợp gu thẩm mỹ của mình.
Thế là cô hào phóng gật đầu: “Được chứ.”
Vừa dứt lời, Chu Trạm đã dứt khoát đứng dậy, vỗ vỗ lớp bụi không hề tồn tại trên vai, nở nụ cười dịu dàng: “Đồng chí Lâm, làm phiền em rồi.”
Anh xoay người đón nhận ánh mắt trêu chọc của Lâm Hoài Sinh, ánh mắt ông dường như đang nói “là ai bảo sẽ không tùy tiện làm khổ con gái nhà người ta cơ chứ”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)