Rồi bà quay sang cười tươi rói nhìn Chu Trạm: “A Trạm à, đừng nghe ông Lâm của cháu nói linh tinh, người trẻ tuổi thì nên một lòng một dạ tập trung vào sự nghiệp. Mau nếm thử bánh ngọt này đi, sáng nay bà đặc biệt ra ngoài mua đấy.”
Lâm Hoài Sinh thấy sắc mặt vợ thay đổi, vội vàng dừng lại.
Trong lòng ông thầm tính toán: [Đàn ông đa phần đều ham mê sắc đẹp, đợi bé con nhà ta đến, chỉ dựa vào phẩm mạo của con bé, không tin A Trạm sẽ không động lòng.]
Nếu anh thật sự không có ý đó thì thôi vậy. Cháu gái của ông quý giá lắm, cũng chỉ vì cảm thấy thằng nhóc nhà họ Chu miễn cưỡng xứng đôi với cô nên mới lải nhải thêm vài câu.
...
Tô Châu và Thượng Hải rất gần nhau, chỉ hơn một tiếng là tàu hỏa đã đến ga.
Lâm Nhân Chi xách chiếc vali mây, ngồi lên chiếc xe đến đón mình.
Qua cửa sổ xe, cô nhìn thấy một Thượng Hải đã trút bỏ vẻ hào nhoáng của đời sau.
Hai bên đường là những tòa nhà với phong cách khác nhau, cửa hàng và các hiệu buôn lâu đời san sát. Dòng xe đạp qua lại trên đường, thỉnh thoảng có thể thấy xe điện bánh hơi và những chiếc xe “con rùa” chậm rãi chạy qua.
Người đi đường tấp nập, quần áo sạch sẽ tươm tất, trong thời đại mà màu xanh lam, xám, xanh lục là chủ đạo, họ cũng không từ bỏ phong cách thời trang của mình.
Thập niên 70, xe cộ trên đường rất thưa thớt. Chiếc xe chạy một mạch thông suốt, từ từ tiến vào đường Ngu Viên.
Anh nhìn theo hướng phát ra âm thanh, cô gái bước vào từ phía ngược sáng, đuôi mày như ngậm nước xuân, khóe mắt ánh lên ý cười nhàn nhạt.
Khi cô bước đi, dải ruy băng khẽ lay động, tà váy màu xanh nhạt lướt nhẹ như thấm nước suối.
Chu Trạm như bị sét đánh giữa trời quang, tim bỗng lỡ một nhịp, cổ họng dâng lên cảm giác khô khốc.
Anh đột ngột đứng dậy, lưng thẳng tắp, rõ ràng muốn kiềm chế ánh mắt của mình nhưng vẫn dán chặt mắt vào cô không rời.
Lâm Nhân Chi cảm nhận được một ánh nhìn nóng bỏng, cô ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt nóng rực của người đàn ông.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, không khí dường như ngưng đọng lại.
Người đàn ông cắt kiểu đầu đinh thường thấy ở quân nhân, xương cốt ưu việt, ngũ quan sâu sắc, lông mày vừa rậm vừa đen, vài sợi tóc ngắn trước trán vểnh lên, tăng thêm mấy phần vẻ bất cần.
Bờ vai anh rộng lớn, cơ ngực căng đầy làm bộ quân phục thẳng thớm, chiều cao gần một mét chín cực kỳ có cảm giác áp bức, khí chất hoang dã và sức mạnh ập thẳng vào mặt.
Dưới cái nhìn không hề né tránh của người đàn ông, Lâm Nhân Chi là người dời mắt đi trước, vành tai ửng lên một lớp hồng phớt.
Hai ông bà đã thu hết mọi chuyện vào mắt, Thẩm Lệnh Nghi khẽ huých khuỷu tay vào ông chồng, ánh mắt đầy vẻ thúc giục.
Lâm Hoài Sinh hắng giọng, cười gọi: “Niếp Niếp có mệt không, ông nhớ cháu lắm đấy. Vị này là cháu trai nhà ông Chu của cháu...”
“Anh tên Chu Trạm, hiện là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 1 Quân khu Kim Lăng, năm nay hai mươi sáu tuổi.”
Nói rồi anh đưa tay ra, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lâm Nhân Chi.
“Chào anh, em là Lâm Nhân Chi, làm việc ở Viện Nghiên cứu Thêu.”
Mặc dù có chút không tự nhiên nhưng bề ngoài Lâm Nhân Chi vẫn rất phóng khoáng, khẽ nắm lấy đầu ngón tay của người đàn ông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

