Cố Phương Bạch cứ ngỡ mình sẽ mất ngủ, dù sao thì đây cũng là xuyên không mà!
Dù tự nhận bản thân có tâm trí trưởng thành, cô cũng khó tránh khỏi cảm giác phấn khích, nhất là khi sắp được gặp bà cụ thời trẻ.
Thế nhưng, tiếng mưa rơi và tiếng côn trùng kêu kia như lại có khả năng vỗ về linh hồn đang xáo động.
Chỉ mười mấy phút sau, Cố Phương Bạch đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Lúc tỉnh lại lần nữa, đồng hồ đã chỉ hơn sáu giờ sáng hôm sau.
Không khí se lạnh, phảng phất mùi hương thanh khiết của cỏ cây bị gãy dập sau mưa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)