Tôn Lan Quân là loại người dễ được đằng chân lân đằng đầu nhất, nếu cô nhường chiếc đùi gà này ra, không chừng sau này Tôn Lan Quân sẽ càng kiêu ngạo trước mặt cô.
Còn Tạ Thanh Tiêu, vốn dĩ anh để dành đùi gà cho vợ mình, đứa trẻ khác muốn ăn ư? Đó đâu phải con của anh.
“Oa hu hu...” Tiểu Ni trơ mắt nhìn đùi gà của mình bị cướp mất, khóc lóc vô cùng thảm thiết.
“Tiểu Ni ngoan nào, chúng ta không khóc, chẳng phải chỉ là một cái đùi gà thôi sao? Đợi chúng ta về thành phố, mẹ mua cho con nhé! Thím muốn ăn thì cứ để thím ấy ăn, mặc dù thím ấy không phải là trẻ con, nhưng trẻ con chúng ta có thể nhường thím ấy, đúng không Tiểu Ni?” Đây rõ ràng là đang mỉa mai Lâm Tương Nghi hẹp hòi.
Mọi người đều nghe ra.
Chỉ là chưa đợi Tạ Thanh Tiêu và Lâm Tương Nghi lên tiếng, bác gái Tạ thật sự không nhịn được nữa, mở miệng nói: “Vợ A Vinh à, cháu nói vậy là không đúng rồi, một cái đùi gà chẳng đáng bao nhiêu tiền, cháu có bản lĩnh thì đừng đòi. Tương Nghi vốn dĩ gầy yếu, bây giờ lại đang trong thời kỳ chuẩn bị mang thai, chồng người ta mua thịt về để lại cho cô ấy cái đùi gà bồi bổ cơ thể, cháu còn muốn cướp! Tiểu Ni còn nhỏ không hiểu chuyện, cháu là người lớn mà cũng không hiểu chuyện sao? Vậy mà cũng không biết ngượng khi mở miệng!”
Sắc mặt Tôn Lan Quân thoắt cái trắng bệch rồi lại đỏ bừng, nhưng lúc này sự chú ý của cô ta lại bị lời nói của bác gái Tạ thu hút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
