Lâm Tương Nghi: “...” Anh hơi giống một cậu bé đáng thương không được ăn kẹo là sao?
Cô mềm lòng, sau khi tắt đèn lên giường, chủ động giúp anh.
Trong bóng tối, cằm Tạ Thanh Tiêu tì lên đỉnh đầu cô, hơi thở hơi thô, cúi đầu nhìn cô đang cuộn tròn trong lòng anh như một con tôm, khóe môi nhếch lên, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô.
Cô gái của anh thật lương thiện, anh vừa tỏ ra yếu đuối cô liền mềm lòng.
Tạ Thanh Tiêu đưa tay nâng mặt cô lên, trong bóng tối chuẩn xác phủ lên môi cô.
Lâm Tương Nghi hoàn toàn không biết sự tính toán của người đàn ông này, chỉ nghĩ bây giờ anh đang khó chịu, vô cùng ngoan ngoãn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)