“Yên tâm đi, nhà họ Tạ đối xử với con còn tốt hơn bố đối xử với con nhiều.” Lâm Tương Nghi vặc lại ông.
Đối xử tốt với mày nhưng không coi trọng mày, mang cho mày một bó rau khô làm quà lại mặt à? Lâm Sơn rất muốn cạy đầu Lâm Tương Nghi ra xem bên trong chứa cái gì.
Ông trừng mắt nhìn Lâm Tương Nghi một lúc, rồi nhanh chóng chịu thua.
“Bố nói đi.” Lâm Tương Nghi kéo Tạ Thanh Tiêu ngồi xuống giường, ngẩng đầu nhìn Lâm Sơn: “Bọn con đang nghe đây.”
Lâm Sơn: “...” Bọn nó ngồi xuống rồi, cũng không biết lấy cho ông cái ghế!
Lâm Sơn kéo chiếc ghế cạnh bàn học ra, ngồi đối diện với Tạ Thanh Tiêu và Lâm Tương Nghi, lúc này mới nhìn Tạ Thanh Tiêu nói: “Bố tìm cho con một công việc.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


