“Cái đầu bà bị sao vậy? Tất cả mọi người đều hiểu rồi chỉ có bà là chưa hiểu! Lại đây lại đây, để tôi vuốt lại cho bà! Còn không hiểu nữa thì bà tự đi mà suy ngẫm đi!”
Người đàn bà lắm mồm kiêm gió chiều nào che chiều ấy nổi tiếng trong làng là chị Phượng nước bọt văng tung tóe:
“Hôm nay hai nhà Tạ Lục cưới là hai chị em, bà chắc biết rồi chứ? Hai chị em này với Định Viễn và Thanh Tiêu đều học cùng một trường cấp ba, cô chị ấy à, hồi cấp ba người thích là Định Viễn, nhưng mà, Định Viễn lại thích cô em, ở bên cô em và kết hôn rồi, cô chị không phục, để trả thù Định Viễn, liền ở bên Thanh Tiêu, gả đến ngay sát vách nhà Định Viễn, không biết ôm tâm tư xấu xa gì, cô ta còn cướp luôn của hồi môn ba vòng một kêu của cô em!”
“Tôi nói như vậy, bà hiểu rồi chứ?”
“Nghe thì hiểu rồi, nhưng sao lại oái oăm như vậy?”
Chị Phượng: “Chứ sao nữa? Còn đặc sắc hơn cả tiểu thuyết viết! Nhà họ Tạ chắc còn tưởng mình vớ bở rồi, cưới được một cô con dâu thành phố vừa xinh đẹp vừa có tiền, ai ngờ lại bị người ta lấy làm súng sai vặt!”
“Đừng nói như vậy, nhà họ Tạ cũng không thiệt! Thằng Tạ Thanh Tiêu đó là người thế nào chứ? Cũng chỉ có cái mặt đó là nhìn được, nhưng mặt lại không mài ra ăn được, không những lười còn không có công việc, chính là một thằng ất ơ ăn no chờ chết, toàn dựa vào bố mẹ giúp đỡ, có thể cưới được một cô vợ xinh đẹp có tiền như vậy, bị lấy làm súng sai vặt cũng là nó vớ bở rồi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)