Khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của Lâm Tương Nghi, toàn bộ thế giới của Tạ Thanh Tiêu như tĩnh lặng lại, trong tầm nhìn chỉ còn sót lại một mình Lâm Tương Nghi, trong đầu cũng chỉ có duy nhất một ý niệm.
Cô mặc chiếc váy đỏ, gả cho anh rồi.
Kể từ ngày từ trên thành phố về, Tạ Thanh Tiêu đã tưởng tượng ra vô số lần dáng vẻ Lâm Tương Nghi mặc bộ váy cưới này, nhất định sẽ rất đẹp.
Nhưng mọi sự tưởng tượng đều không sánh bằng hình ảnh anh đang nhìn thấy trước mắt.
Lâm Tương Nghi quá đẹp, đẹp đến mức khiến anh nín thở, mà ý cười nơi khóe mắt chân mày của cô cũng làm anh cảm thấy, thật ra cô cũng thích anh, gả cho anh cô cũng rất vui vẻ.
“Cút, lát nữa tao xử lý tụi mày sau!” Tạ Thanh Tiêu cười mắng, cảnh cáo bọn họ đừng nói bậy, rồi mới quay đầu đi về phía Lâm Tương Nghi.
Lâm Tương Nghi nhìn Tạ Thanh Tiêu bước tới, cũng nín thở theo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)