Lâm Tương Nghi không nghĩ nhiều, tưởng Tạ Thanh Tiêu đang nói đến chiếc váy liền cô vừa mua.
Quần áo mặc thường ngày đã mua rồi, chỉ còn thiếu bộ quần áo mới mặc vào ngày kết hôn nữa thôi.
Cô đi về phía một cửa hàng có bán quân phục.
Phong trào lúc bấy giờ rất chuộng đồ dùng quân đội, quân phục, bình tông, túi xách các loại... Thậm chí là kết hôn, cũng có không ít người thích mặc quân phục.
Lâm Tương Nghi gần như hiểu ngay ý của Tạ Thanh Tiêu: “Anh muốn chúng ta mặc vào ngày kết hôn sao?”
“Ừ.” Khóe môi Tạ Thanh Tiêu ngậm một nụ cười: “Anh từng đi dự đám cưới của một người bạn, cô dâu mặc chính là kiểu dáng này.”
Lúc đó trong đầu anh tưởng tượng chính là dáng vẻ Lâm Tương Nghi mặc váy đỏ gả cho anh.
Chỉ là lúc đó anh chưa từng nghĩ giấc mơ này sẽ thành sự thật.
Bây giờ cô không những sắp gả cho anh, mà còn thích váy, khiến ý nghĩ ngứa ngáy trong lòng anh lại trỗi dậy, đôi mắt hoa đào vốn đã thâm tình dường như đang mê hoặc lòng người: “Anh thấy em mặc lên chắc chắn cũng sẽ rất đẹp.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)