Lục Định Viễn không tỏ rõ ý kiến.
Hắn biết Tạ Thanh Tiêu thích Lâm Tương Nghi, cũng biết cách Tạ Thanh Tiêu thu hút sự chú ý của Lâm Tương Nghi không đúng mực, khiến Lâm Tương Nghi rất phản cảm với anh.
Thêm vào đó Tạ Thanh Tiêu không thích hắn, Lâm Tương Nghi yêu ai yêu cả đường đi lối về, người ghét nhất chính là Tạ Thanh Tiêu.
Nay Lâm Tương Nghi muốn kết hôn với Tạ Thanh Tiêu, bảo không phải vì hắn, hắn cũng không tin.
Bởi vì hắn sắp kết hôn với Lâm Tuệ Tuệ, cho nên cô mới nghĩ đến chuyện kết hôn với Tạ Thanh Tiêu để trả thù hắn!
Khóe môi Lục Định Viễn nở một nụ cười lạnh, Lâm Tương Nghi muốn trả thù hắn, nhưng cô làm sao biết được, hắn đã sớm không còn thích cô nữa rồi.
Bất kể cô kết hôn với ai, hắn cũng sẽ không bận tâm.
Cô gả cho tên nhóc lưu manh không làm nên trò trống gì như Tạ Thanh Tiêu, chỉ khiến hắn thêm khinh thường và coi rẻ.
Tất nhiên, Lâm Tương Nghi cũng chẳng tốt đẹp gì.
Hai người bọn họ kết hợp lại, cũng coi như là ngưu tầm ngưu mã tầm mã rồi.
Hôm sau, Lâm Tương Nghi hiếm khi dậy sớm.
Lâm Sơn, Trần Phượng Mai và Lâm Tuệ Tuệ đang ngồi ăn sáng ở nhà chính.
Hôm qua sau khi Lâm Sơn đóng sầm cửa bỏ đi, rất muộn mới về, về rồi cũng không về phòng ngủ chính nghỉ ngơi, mà nghỉ ngơi ở phòng chứa đồ một đêm.
Trần Phượng Mai tức đến đau gan, Lâm Tuệ Tuệ đương nhiên cũng nhận ra sự khác thường, chạy đi hỏi Trần Phượng Mai, biết được chuyện của hồi môn.
Cô ta cũng bị chọc tức.
Hai mẹ con cùng nhau mắng chửi Lâm Sơn và Lâm Tương Nghi.
Nhưng hai mẹ con đều hiểu rõ cái nhà này Lâm Sơn mới là người nắm giữ quyền lực kinh tế, sẽ không ngốc nghếch mà trở mặt với Lâm Sơn.
Cho nên sáng sớm hôm nay, Trần Phượng Mai đã dậy giặt quần áo cho cả nhà, chuẩn bị sẵn quần áo cho Lâm Sơn đi làm, còn dọn dẹp nhà cửa trong ngoài một lượt, làm xong bữa sáng.
Lâm Sơn ngủ dậy nhìn thấy nhà cửa sạch sẽ, bất giác sinh ra một tia áy náy.
Lâm Tuệ Tuệ cũng dậy rồi, tủi thân đáng thương gọi Lâm Sơn một tiếng “Bố”, giải thích thuốc không phải do cô ta bỏ, lát nữa cô ta sẽ tìm Lâm Tương Nghi nói chuyện đàng hoàng, hóa giải hiểu lầm.
Lâm Sơn nhìn thấy Lâm Tuệ Tuệ thấu tình đạt lý và Trần Phượng Mai hiền thục đảm đang, đâu còn chút tức giận nào nữa, sắc mặt dịu đi, đợi đến khi Lâm Tương Nghi thức dậy, ông và mẹ con Trần Phượng Mai đã nói nói cười cười, vô cùng hòa thuận rồi.
“Chào buổi sáng, có chuyện gì mà vui vẻ thế?” Giọng nói như cười như không của Lâm Tương Nghi cắt ngang gia đình đang hòa thuận vui vẻ này.
Ánh mắt Lâm Sơn nhìn thấy khuôn mặt không chút biểu cảm của Lâm Tương Nghi, vô cớ sinh ra một tia chột dạ, nụ cười trên mặt cũng thu lại đôi chút.
Trần Phượng Mai và Lâm Tuệ Tuệ thấy vậy, thầm bực tức.
Trần Phượng Mai nặn ra một nụ cười: “Tương Nghi dậy rồi à? Mau ngồi xuống đi, có để phần bữa sáng cho con đấy, dì đi lấy bát cho con.”
Nói rồi, bà ta định đi về phía phòng bếp.
Trước đây Lâm Sơn nhìn thấy Trần Phượng Mai bận rộn ngược xuôi, mà Lâm Tương Nghi không làm việc, ông nhất định sẽ sa sầm mặt mắng chửi Lâm Tương Nghi.
Càng đừng nói đến chuyện để Trần Phượng Mai lấy bát cho Lâm Tương Nghi, Lâm Tương Nghi không có tay có chân hay sao?
Trần Phượng Mai chính là tính toán như vậy, không ngờ bà ta đã bước ra ngoài rồi, vẫn chưa nghe thấy tiếng của Lâm Sơn, ngược lại giọng nói không khách khí của Lâm Tương Nghi truyền đến: “Vậy thì cảm ơn dì nhé, dì Trần.”
Trần Phượng Mai đành phải cắn răng đi lấy.
“Chị.” Lâm Tuệ Tuệ gắp một cái bánh bao định đưa cho Lâm Tương Nghi, vẻ mặt mang theo một tia lấy lòng, dịu dàng nói: “Những chuyện đó thật sự không phải do em làm, lát nữa chúng ta tìm một chỗ, ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được không...”
“Không được!” Lâm Tương Nghi né tránh cái bánh bao của cô ta, vẻ mặt không giấu được sự ghét bỏ: “Ai là chị của cô? Mẹ tôi chỉ sinh ra một mình tôi, cho dù bố tôi có lấy mẹ cô, cô cũng không phải do bố tôi sinh ra, phiền cô đừng có gọi bừa!”
“Chuyện này...” Lâm Tuệ Tuệ cắn răng, tủi thân nhìn về phía Lâm Sơn.
Sắc mặt Lâm Sơn xẹt qua một tia tức giận, Lâm Tương Nghi lạnh nhạt liếc qua, Lâm Sơn lại cứ thế nuốt lời quát mắng đã đến khóe miệng trở vào.
Quay đầu nhận lấy cái bánh bao trong tay Lâm Tuệ Tuệ, cắn một miếng to, hừ một tiếng thiếu hơi, an ủi Lâm Tuệ Tuệ nói: “Nó không ăn thì bố ăn!”
Lâm Tuệ Tuệ: “...”
“Hôm nay con định cùng thằng nhóc nhà họ Tạ ra ngoài mua đồ à?” Một lúc sau, Lâm Sơn giả vờ như lơ đãng hỏi Lâm Tương Nghi.
“Vâng.” Lâm Tương Nghi đáp, Trần Phượng Mai cầm bát tới, cô múc một bát cháo, uống một ngụm nhỏ, lại cầm một cái bánh bao lên, bắt đầu ăn.
Lâm Sơn liếc nhìn bụng dưới của cô, hôm qua ông vốn định đợi người nhà họ Tạ về rồi, sẽ hỏi cô xem có phải thật sự mang thai rồi không.
Sau đó vì cãi nhau với Trần Phượng Mai, ông đi ra ngoài, chưa kịp hỏi.
Bây giờ Trần Phượng Mai và Lâm Tuệ Tuệ đều ở đây, ông cũng không tiện hỏi, chỉ nói: “Vậy con cẩn thận một chút, đừng để bị mệt, thằng nhóc nhà họ Tạ có một chiếc xe đạp đúng không? Con bảo nó đèo con, đồ nặng đều để nó xách...”
“Biết rồi, lải nhải mãi.” Lâm Tương Nghi mất kiên nhẫn nói.
Lâm Sơn tưởng cô sẽ dỗi ông, không thèm lấy số tiền này.
Không ngờ cô lại sảng khoái nhận tiền như vậy, thái độ còn quay ngoắt một trăm tám mươi độ.
Ông có chút vui vẻ, trên mặt vẫn là vẻ ghét bỏ: “Thấy tiền là sáng mắt ra!”
Lâm Tương Nghi chính là thấy tiền là sáng mắt ra đấy.
Thấy tiền của bố cô mà không sáng mắt ra, chẳng lẽ lại giống như trước đây, để hời cho mẹ con Trần Phượng Mai sao?
Mẹ con Trần Phượng Mai trơ mắt nhìn hai bố con Lâm Sơn đấu võ mồm, Lâm Sơn tính tình nóng nảy không những không tức giận, mà còn cho Lâm Tương Nghi tiền.
Đây còn là Lâm Sơn mà bọn họ quen biết sao?
Lâm Tuệ Tuệ đã có chút nuốt không trôi nữa rồi, sáng nay cô ta vốn định dỗ ngọt Lâm Sơn trả lại ba vòng một kêu cho cô ta, dỗ không được thì thôi, bây giờ Lâm Sơn vậy mà còn cho Lâm Tương Nghi tiền sắm sửa của hồi môn.
Của hồi môn cô ta tự sắm sửa, đều là cô ta tự bỏ tiền túi ra mua, Lâm Sơn không hề cho cô ta đồng nào!
Trần Phượng Mai cũng không cam lòng, cười nói: “Đúng vậy, tuy những thứ sắm sửa đó đều là đồ dùng hàng ngày, nhưng đều phải mang về nhà chồng, cũng coi như là của hồi môn rồi, không thể để nhà trai bỏ tiền ra được. Trước đây Tuệ Tuệ cùng Định Viễn ra ngoài, chính là con bé tự bỏ tiền ra, Định Viễn muốn trả giúp con bé, con bé đều không nhận.”
Đây là đang ám chỉ Lâm Tuệ Tuệ tự bỏ tiền túi ra.
Lâm Sơn chỉ tán thành gật đầu, sau đó thì không có sau đó nữa.
Trần Phượng Mai và Lâm Tuệ Tuệ giống như đấm một cú vào bông, uất ức chết đi được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)