Nhưng Đường An là trưởng thôn, nếu hôm nay không tỏ thái độ, người trong thôn sẽ nhìn anh ta thế nào?
Bà Đường thấy con dâu cả đứng trong góc, khẽ thở dài.
“Con cũng đừng lo, học phí, mẹ cho con, mẹ vẫn còn một ít.”
Nói xong, bà ấy có chút mệt mỏi xua tay: “Mẹ mệt rồi, mẹ đi nghỉ đây.”
Bà cụ ở cùng con trai cả, nhưng lại ở trong một khoảng sân nhỏ bên cạnh, hai sân có cửa thông nhau.
Bình thường ăn cơm cùng nhau, nhưng lúc ngủ, người già thích yên tĩnh nên ở sân của mình.
Chuyện này khiến Tảo Tảo hiểu rất rõ, ở nhà họ Đường, lời nói của bà cụ rất có trọng lượng.
Tính cách của Thôi Tú Vinh hơi mềm yếu, nhưng rất lương thiện.
Còn những người khác, cô tạm thời chưa tiếp xúc nên không rõ.
Bữa tối, Đường An và ba người con trai trở về.
Vừa vào cửa đã phát hiện không khí không đúng.
“Mẹ nó ơi, em sao vậy?”
Thôi Tú Vinh cúi đầu nấu cơm, nhưng nước mắt cứ không ngừng rơi.
“Em đừng khóc, nói đi!”
Đường An nắm lấy tay vợ, nhỏ giọng dỗ dành.
Sau đó Thôi Tú Vinh vừa lau nước mắt vừa kể lại chuyện buổi chiều cho chồng nghe.
Ba người con trai cũng nghe thấy.
“Láo thật, Tần Quế Chi này đúng là chẳng phải thứ tốt đẹp gì, tiền có phải không cho đâu, sao cứ phải đến nhà gây sự.”
Cậu con trai thứ ba Đường Hưng Lợi gân cổ hét lên.
Con trai cả Đường Hưng Quốc và con trai thứ hai Đường Hưng Nghiệp vội lườm cậu ba một cái.
“Tú Vinh à, em đừng lo, tiền anh sẽ nghĩ cách, yên tâm, tiền đi học của con chúng ta, có đủ. Nhưng còn một việc rất quan trọng, em phải làm.”
Sau đó Đường An nói cho vợ tin tốt.
Nghe đến đây, tâm trạng của Thôi Tú Vinh cuối cùng cũng tốt hơn.
Nhà họ mấy năm rồi không mua thêm bát đũa, nói gì đến đĩa, ngay cả lọ muối dưa cũng không có.
“Được, sáng mai em sẽ cùng các con và các em đi.”
Nói xong, chị ấy còn giục mấy người con trai ăn nhanh lên.
Đường Tảo Tảo từ đầu đến cuối vẫn giữ im lặng dường như đã nhìn thấy cơ hội.
Đó là nhà máy thủy tinh đấy!
Cô nhất định phải đến xem, cô phải tìm hiểu xem mình đang ở thời đại nào, nhà họ Đường ngay cả một tờ lịch giấy cũng không có.
Buổi tối, Đường Tảo Tảo ngủ cùng Đường An và Thôi Tú Vinh.
Thôi Tú Vinh sợ cô lạnh nên cho cô nằm ở đầu giường sưởi.
Nằm trong chăn đệm mềm mại, Tảo Tảo cảm thấy vô cùng thoải mái.
Một ngày trôi qua như đi tàu lượn siêu tốc.
Bây giờ có thể ngủ một giấc ngon lành, đã là mãn nguyện rồi.
Nghĩ đến đây, cô vội kéo chăn trùm nửa đầu, hạ thấp tiếng thở, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Còn Đường An và Thôi Tú Vinh nằm ở cuối giường sưởi thấy Tảo Tảo đã ngủ, mới yên tâm.
“Anh còn tưởng con bé sẽ không quen.”
Nghe chồng nói, Thôi Tú Vinh cười cười: “Tảo Tảo thật sự rất ngoan, bữa tối còn giúp em nấu cơm nữa, anh xem bánh bao kia là con bé giúp nặn đó. Xem ra sống trên núi cùng đạo cô, chắc chắn rất thanh khổ.”
Hôm sau, Đường Tảo Tảo dậy rất sớm, sờ trán mình, phát hiện đã hết sốt.
Cô thật sự sợ Thôi Tú Vinh không cho cô đi huyện.
May mà để nhặt được nhiều đồ hơn, Thôi Tú Vinh cũng đồng ý.
Mượn được xe bò của chú Mã trong thôn, cả đoàn người xuất phát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)