Vạn Phong mang trên vai trọng trách lấy lại ba món đồ cưới lớn cho ông ta, Vạn Quảng Phát hận không thể ném ngay anh cho Lâm Thúy lúc này, để hai người kết hôn.
Lâm Thúy? Đây chẳng phải là vị hôn thê cũ bị nam chính tiểu thuyết Vạn Đức Tài từ hôn sao? Tính đi tính lại, suýt chút nữa cô đã trở thành em dâu họ của anh.
"Vạn Phong?"
Hình ảnh một thiếu niên gầy gò đáng thương bất chợt ùa vào ký ức của Lâm Thúy. Cô lờ mờ nhớ ra người này, bố mẹ mất sớm, ăn cơm trăm nhà mà lớn lên. Vài năm trước, anh hình như lên núi rồi mất tích, người trong đội tìm rất lâu đều không thấy, mọi người đều coi như anh đã chết.
Mấy ngày trước, Vạn Đức Tài thăng chức tiểu đoàn trưởng vinh quy bái tổ, đồng thời cũng có tin tức Vạn Phong được tìm về.
Chỉ là so với hào quang rực rỡ của Vạn Đức Tài, tin Vạn Phong về nhà giống như một hòn đá nhỏ bé rơi xuống mặt hồ, chỉ gợn lên một hai vòng sóng, rồi rất nhanh lại chìm vào tĩnh lặng.
"Đúng vậy, thằng bé Vạn Phong này thật sự không tồi, gia đình cũng là liệt sĩ, thành phần tốt lắm, người..."
Vương Quế Anh ban đầu còn đắn đo không biết dáng vẻ gầy gò như cây sào tre của Vạn Phong có lọt vào mắt Lâm Thúy được không, ai ngờ, anh đã hoàn toàn thay đổi: “Người đặc biệt cao lớn, đứng lên còn cao hơn Đức Tài nhà thím một cái đầu, chà, thật sự là hết sẩy! Thúy Thúy, người đàn ông như vậy rất tốt đấy, xuống ruộng làm việc cũng có sức, thím không lừa cháu đâu."
Lâm Thúy thầm đảo mắt coi thường trong lòng, Vạn Phong trông như thế nào ai mà chẳng biết chứ, từ nhỏ đến lớn đều ăn không đủ no.
Cô lờ mờ nhớ hồi mười mấy tuổi anh đã gầy hơn bạn bè đồng trang lứa, hệt như một cành cây khô khốc trong rừng. Bà ta Vương Quế Anh không biết đang ấp ủ mưu đồ gì, vậy mà lại có thể bốc phét Vạn Phong thành dáng vẻ còn cao lớn hơn cả Vạn Đức Tài.
"Thím Quế Anh, hôn sự của cháu không cần thím bận tâm đâu, thím về cho."
Lâm Thúy chọc quả trứng vịt muối trong bát, dòng mỡ vàng óng ứa ra, hòa quyện với mùi thơm nức của trứng vịt muối thấm vào cháo loãng, hệt như đang xèo xèo tươm mỡ. Lâm Thúy ăn từng miếng nhỏ, vô cùng thỏa mãn, điều này làm Vương Quế Anh chưa kịp ăn sáng đã chạy tới nhà phải nuốt nước bọt thèm thuồng ở bên cạnh.
"Ây, Thúy Thúy, thím thực lòng muốn tốt cho cháu. Vạn Phong nhà thím thật sự không tồi đâu, còn cao lớn hơn cả anh cả, anh hai của cháu, người cũng vạm vỡ. Cháu lấy nó, chắc chắn là sẽ có cuộc sống sung sướng."
Vương Quế Anh hậm hực thất bại ê chề, bước chân vội vã chạy về nhà. Bà ta thuyết phục Lâm Thúy không thành công, nhưng phía ông nhà chắc chắn là không thành vấn đề.
Ai ngờ, chân trái vừa bước vào cửa nhà, Vương Quế Anh liền nhìn thấy ông bạn già mặt mũi đỏ gay như gan lợn, mũi thở phì phò từ bên ngoài trở về.
"Ông nó, sao rồi?" Vương Quế Anh mong chờ nghe được tin tốt.
"Thằng Vạn Phong này thật sự lớn rồi, đủ lông đủ cánh rồi, ngay cả lời chú hai cũng không thèm nghe nữa." Vạn Quảng Phát nhớ lại những lời từ chối của Vạn Phong, lạnh lẽo như không có chút hơi ấm nào, ông ta thật sự tức lộn ruột.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)