Nhưng người anh cả chị dâu ôn hòa như vậy trong tiểu thuyết cũng tức giận vì chuyện cô bị từ hôn, chạy đến nhà họ Vạn làm ầm ĩ đòi một lời giải thích, đến mức đắc tội với nhà họ Vạn, cuối cùng công việc thỉnh thoảng đến xưởng gạch làm thuê của anh cả cũng mất luôn.
"Anh cả, chị dâu, hai người không làm gì chứ?" Lâm Thúy đoán chừng anh cả chị dâu không đến mức làm ra chuyện gì, dù sao thì sự việc này cũng đã thay đổi hướng đi.
Lâm Tường gật đầu: "Không làm gì cả."
Chị dâu Hướng Ngọc Phân chớp mắt liên tục rồi lắc đầu, mang dáng vẻ vô cùng dè dặt: "Không, không có gì... Bọn chị không làm việc xấu."
Chiều nay cô ấy hắt nước giặt quần áo bẩn ra ngoài tường, không cẩn thận hắt trúng người Vương Quế Anh chắc chắn không tính là làm việc xấu đâu nhỉ.
Chồng cô ấy là Lâm Tường lúc Vạn Quảng Phát la lối om sòm đòi tìm bố chồng tính sổ, chỉ cản Vạn Quảng Phát lại chắc chắn không tính là làm việc xấu đâu nhỉ.
Con trai cô ấy là Lâm Tiểu Bảo tè bậy trước cửa nhà họ Vạn, làm ướt sũng củi lửa người ta đang phơi chắc chắn không tính là làm việc xấu đâu nhỉ.
Quần áo vải thô dính nước liền dính dớp vào da thịt, Vương Quế Anh chửi rủa ầm ĩ đi về nhà, trong miệng vẫn hậm hực vì chậu nước không biết từ đâu hắt tới.
Ngôi nhà ngói gạch xanh được nhà họ Vạn tu sửa vào hai năm trước thực sự là ngôi nhà khang trang nhất của cả đội sản xuất, vô cùng oai phong giữa một loạt những ngôi nhà tranh vách đất thấp bé mọc san sát nhau.
Hôm nay trên đường về nhà còn bị hắt cả người đầy nước bồ kết, Vương Quế Anh làm sao có thể không tức giận cho được.
Ai mà ngờ được, về đến nhà lại thấy một người còn xui xẻo hơn cả mình. Ông Vạn Quảng Phát đi trên đường không biết vấp phải cái gì, ngã quỵ xuống đất cái rầm, lúc này đầu gối xanh lè, cứ nhe răng trợn mắt nhịn đau.
Lấy rượu thuốc trong nhà ra xoa bóp đầu gối cho ông lão, Vương Quế Anh nhìn quanh bốn phía, lại không thấy động tĩnh của những người khác trong nhà: "Ông nó này, Đức Tài và hai người đồng đội của nó đâu rồi?"
Sáng sớm hôm nay, Đức Tài nói muốn dẫn hai người đồng đội đi dạo trong ngọn núi gần đây, theo lý mà nói thì lúc này chắc chắn là phải về rồi.
Vạn Quảng Phát lúc này làm gì có tâm trí mà nhớ thương mấy đứa con cháu lớn tồng ngồng kia: "Chắc chắn là đi xa rồi. Bọn Đức Tài bao nhiêu tuổi rồi, bà còn lo lắng cái gì, mau đi nấu cơm đi, hôm nay thật sự là xui xẻo."
Thu lại sự lo lắng dành cho mấy người con trai, Vương Quế Anh đi vào bếp bận rộn. Thấy đống củi đã chẳng còn lại bao nhiêu, bà ta vội vàng ra góc tường ngoài cổng lớn gom củi.
Củi lửa trong đội phần lớn là cành cây các nhà lên núi đốn về, sau khi chẻ thành những thanh nhỏ thì để trước cửa phơi nắng, phải ở trạng thái khô nỏ mới dễ đốt nhất.
Vương Quế Anh ôm một ôm củi quay lại bếp, chỉ thấy một mùi hương khiến người ta nhíu mày thoang thoảng bay tới. Chắc chắn là mùi nước tiểu của đứa trẻ nhà nào đó truyền đến, Vương Quế Anh không thèm để bụng, đi thẳng tới ném củi vào bếp lò vừa mới châm lửa.
Thêm đống củi này vào thì không sao, ngọn lửa vốn dĩ vừa mới bùng lên cháy được một lúc lại dần dần tắt ngấm. Vương Quế Anh khua muôi xào rau, nhưng xào thế nào cũng không chín.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)