Trên thửa ruộng nước trống trơn dần dần mọc lên những dảnh mạ non cao một thước. Từng hàng từng lối đan xen ngang dọc, đung đưa trong gió, tựa như những khối vuông được cắt gọt gọn gàng trải dài như bàn cờ.
Sức sống dần bừng lên giữa cánh đồng, mang theo niềm kỳ vọng về một vụ mùa bội thu của những người nông dân.
Cũng trong lúc cấy lúa, những lời bàn tán bay rợp trời. Mọi người đều thích tiện miệng buôn chuyện vài câu. Hai ngày nay, nhà Vạn Đức Tài vốn được chú ý nhất lại gây ra những tin tức động trời.
Thứ nhất là vợ chồng Vạn Quảng Phát và Vương Quế Anh thế mà lại xách bánh bông lan đến tận cửa thăm Vạn Phong. Thứ hai là hôn sự giữa Vạn Đức Tài và Lâm Thúy đã bị hủy bỏ.
Thím Hồng Mai làm nghề bà mối đã hơn ba mươi năm nay, khắp mười dặm tám làng có ai mà không biết? Cái miệng của bà ấy, bảo kín miệng thì cũng kín miệng, nhưng bảo bô bô thì đương nhiên cũng rất bô bô.
Chỉ trong vòng hai ba ngày, hôn sự từ ba năm trước của nhà họ Vạn và nhà họ Lâm đã biến thành chuyện nhận người thân qua lời kể của bà ấy.
Thậm chí, tin tức Tiểu đoàn trưởng Vạn đặc biệt yêu thương cô em gái nuôi này, muốn bao trọn ba món đồ lớn cho Lâm Thúy kết hôn cũng được lan truyền khắp nơi, hoàn toàn không chừa cho nhà họ Vạn bất kỳ đường lui nào để đổi ý.
Nếu trong đội có ai vặn vẹo hỏi lại vài câu, thím Hồng Mai sẽ dứt khoát khẳng định mọi người đã nhớ nhầm. Cùng lắm thì bà ấy bảo người ta tự đi hỏi nhà họ Vạn xem chuyện là thế nào, làm đến chức Tiểu đoàn trưởng rồi chẳng lẽ lại nói dối sao? Đặc biệt là làm gì có chuyện hủy hôn rồi mà còn bao trọn ba món đồ lớn cho người ta kết hôn cơ chứ?
Thấy thím Hồng Mai quả quyết như vậy, các xã viên cũng bắt đầu tự hoài nghi bản thân, chẳng lẽ ban đầu thật sự đã đồn đại sai lệch?
Trong thôn đang nổi lên những trận bão táp, nhưng đương sự nằm ngay vùng tâm bão lúc này lại vô cùng nhàn nhã.
Lâm Thúy tránh xa đám đông, một mình đeo gùi lên núi. Cô một tay chống cành cây, dọc đường gạt những đám cỏ dại dưới chân, thỉnh thoảng khom lưng nhặt nấm dại mọc bên cạnh những bụi trúc.
Đợi đến khi tìm thấy cây hương thung cao lớn giữa núi rừng, Lâm Thúy đưa tay ngắt lấy những chồi non, rất nhanh đã hái được hơn nửa gùi.
Những chồi non mơn mởn mang màu xanh lục mới nhú. Cô mang về nhà, chần qua nước sôi ba mươi giây rồi vớt ra vắt khô, rửa sạch băm nhỏ, trộn đều với trứng gà và bột mì, sau đó cho vào chảo dầu để chiên bánh.
Hôm nay là ngày kết thúc nhiệm vụ cấy lúa của đội, mạ non đã được cấy kín mít khắp các thửa ruộng nước. Những xã viên phải làm lụng hối hả suốt mấy ngày liền cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Lâm Thúy cũng đặc biệt lên núi hái lá hương thung để chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn cho người nhà.
Người nhà họ Lâm tan làm về nhà, vừa bước vào cửa đã ngửi thấy từng đợt mùi thơm nức mũi bay tới.
Anh hai Lâm Uy ngửi thấy mùi thơm bèn rảo bước vào bếp. Nhìn thấy âu bánh trứng hương thung vàng ươm điểm xuyết màu xanh biếc trên bệ bếp, mắt anh ấy sáng rực lên: "Chà, thơm quá! Thảo nào anh ở ngoài ruộng cũng ngửi thấy mùi."
"Anh hai, mũi anh thính quá đấy."
Lâm Thúy gọi người nhà vào ăn cơm. Cô chủ động nhìn thẳng vào mắt mẹ ruột, giơ một ngón tay lên: "Mẹ, có một quả trứng gà thôi, mẹ không xót đâu nhỉ~ Sáng nay có hai con gà mái già đẻ trứng. Tính ra, hôm nay chúng ta thu được hai quả, ăn một quả thì vẫn còn lời chán."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)