…
Mặt trời lặn về tây, chầm chậm khuất bóng giữa những ngọn núi và rặng cây, mang theo ánh sáng rực rỡ. Lâm Phúc Quý sửa xong máy quạt thóc, rảo bước vội vã về nhà dưới ánh tà dương.
Về đến nhà, ông còn chưa kịp cảm thán với người nhà rằng con trai của ông cả Vạn khỏe thật, thì tin tức con gái mình bị từ hôn đã lọt vào tai, khiến ông trở tay không kịp.
Giống hệt cốt truyện trong tiểu thuyết, Lâm Phúc Quý giận sôi máu, lập tức muốn xông đến nhà họ Vạn, hận không thể đánh nhau với ông Vạn một trận, rồi tẩn cho Vạn Đức Tài một trận nhừ tử.
Lâm Thúy thấy vậy vội vàng cản ông lại, hết lời khuyên can mới giữ được người. Dù sao thì theo cốt truyện trong sách, người nhà họ Lâm vì bất mãn chuyện nhà họ Vạn đơn phương từ hôn nên đã kéo đến gây rối để xả giận cho cô, cuối cùng lại bị đem ra phê đấu và trừng phạt nghiêm khắc. Chắc chắn là chẳng ai có kết cục tốt đẹp, bị gán mác là gia đình phản diện cực phẩm trong sách.
Hiện tại cốt truyện đã được viết lại, Lâm Thúy đương nhiên phải ngăn cản.
"Bố, con cũng chẳng muốn gả đến nhà họ Vạn đâu, người nhà đó chẳng ai dễ chung sống cả. Hiện tại có thể êm đẹp hủy hôn mà không ảnh hưởng đến danh tiếng, lại còn có người giúp chúng ta sắm ba món đồ lớn để kết hôn, con không thiệt thòi đâu."
Lâm Thúy cười tủm tỉm giải thích vài câu. Nghĩ đến cảnh người nhà họ Vạn tức giận rời đi lúc nãy, trong lòng cô dần an tâm hơn: "Tóm lại, con không chịu thiệt thòi gì, mọi người cũng đừng đi làm 'chuyện xấu' gì cả, cả nhà chúng ta sống yên ổn với nhau mới là lẽ phải."
Cả nhà được những lời nhỏ nhẹ của Lâm Thúy xoa dịu, nhưng sự rục rịch trong lòng vẫn đang nhen nhóm. Từng người đảo mắt liên tục, cũng không biết đang toan tính điều gì.
…
"Mẹ, chuyện này nói cho cùng cũng là lỗi của chúng ta, dù sao Lâm Thúy cũng bị lỡ dở mất mấy năm."
Trong đầu Vạn Đức Tài lóe lên khuôn mặt trái xoan ban nãy.
Anh ta vốn tưởng cô chỉ là một người phụ nữ nông thôn quê mùa thiếu hiểu biết, nhưng hôm nay cô lại khiến người ta phải mở mang tầm mắt.
Vạn Đức Tài không diễn tả được cảm giác trong lòng mình lúc này là gì.
"Đức Tài, chuyện này thì liên quan gì đến con. Mối hôn sự này là do bố và mẹ đi định đoạt cho con. Hơn nữa, lỡ dở nó cái gì chứ, bây giờ có hủy hôn thì cũng chẳng cản trở nó tìm đối tượng khác. Con xem cái con người này đi..." Lồng ngực Vương Quế Anh phập phồng liên hồi, tưởng chừng như thở không kịp, cái miệng cứ như súng máy bắn liên thanh. "Bà mối cũng tìm đến tận cửa rồi, ai mà làm lỡ dở nó được! Lại còn bắt chúng ta sắm ba món đồ lớn cho nó kết hôn nữa chứ. Nếu thật sự phải bỏ tiền ra cho nó, chắc chắn là sau này mẹ chẳng có được một giấc ngủ ngon nào đâu!"
Thời buổi này, dù là người thành phố kết hôn cũng hiếm ai mua đủ ba món đồ lớn. Sắm được một món đã là nở mày nở mặt rồi, huống hồ gì là ba món. Con ranh này rắp tâm muốn vét sạch tài sản nhà họ Vạn đây mà!
Vạn Đức Tài nghe ồn ào, trong lòng lại đang bực bội, anh ta an ủi mẹ ruột vài câu rồi xoay người bước ra khỏi nhà chính.
Con trai đi rồi, bà vợ vẫn tiếp tục khóc lóc om sòm.
Vạn Quảng Phát đang rít thuốc lào sòng sọc ở góc nhà bèn gõ mạnh tẩu thuốc xuống chiếc bàn vuông. Căn nhà ngay lập tức chìm vào yên lặng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)