Vào những ngày cuối xuân tháng Tư, cơn gió nhẹ ấm áp khẽ thổi qua, mang theo sắc xanh mướt của cỏ cây phủ kín những thửa ruộng nước vốn trơ trụi của công xã Giải Phóng.
Từng tấc mạ non đung đưa trong gió.
Các xã viên đang cấy lúa dưới ruộng bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, làm việc vô cùng hăng say.
Chỉ trong chớp mắt đưa tay lau mồ hôi, những tin tức chấn động của đội sản xuất đã liên tiếp bùng nổ.
Tin thứ nhất là Vạn Phong, đứa con trai độc nhất của nhà ông cả Vạn ở phía tây thôn bị mất tích năm năm trước, vừa mới được tìm thấy và đưa về.
Hiện tại, đại đội đang sắp xếp nhân viên ghi điểm đến đăng ký tình hình.
Mọi người chỉ thở vắn than dài vài câu. Khi nghe đến tin tức chấn động thứ hai, họ đã hoàn toàn ném chuyện của nhà ông cả Vạn ra sau đầu.
Tin thứ hai mới thực sự là tin tức chấn động. Vạn Đức Tài, cậu con trai út đi lính của nhà ông hai Vạn ở phía đông thôn, vừa được thăng chức Tiểu đoàn trưởng và vinh quy bái tổ.
Rất nhiều người đang nhẩm tính đi xem náo nhiệt để được lây chút không khí vui vẻ.
"Mọi người nghe tin gì chưa! Con trai ông hai Vạn về rồi đấy! Ôi chao, ba năm rồi, cuối cùng cậu ấy cũng về thăm quê!"
"Bây giờ tin này đã lan truyền khắp nơi rồi. Đại đội trưởng của công xã vừa mới dẫn theo mấy người đến nhà ông hai Vạn đấy.
Đứa con trai độc nhất của nhà ông cả Vạn lúc trở về đâu có được cái khí thế này, nghe nói đại đội chỉ cử một nhân viên ghi điểm đến thăm hỏi và đăng ký thôi."
"Tôi vừa nghe nhân viên ghi điểm kể lại, Vạn Phong mất tích mấy năm nay là do bị ngã đập đầu nên mất trí nhớ, tự mình sinh sống trên núi. Trước kia cậu ta gầy trơ xương, bây giờ lại cao to vạm vỡ như một ngọn núi vậy!"
"Thôi đi, tôi vẫn còn nhớ cái dáng người như cây sào tre của Vạn Phong. Cậu ta có vạm vỡ đến mấy thì vạm vỡ được đến mức nào chứ."
Cô gái ở độ tuổi hai mươi, giống như một nụ hoa mỏng manh nở rộ giữa cánh đồng. Dáng người cô yểu điệu, làn da trắng ngần và khuôn mặt vô cùng xinh đẹp.
Mấy người phụ nữ chằm chằm nhìn vào khuôn mặt của Lâm Thúy.
Họ vừa cảm thán nhà họ Lâm đã cưng chiều đứa con gái duy nhất này quá mức, chẳng để cô phải đụng tay vào bất cứ việc đồng áng nào, trong lòng lại khó tránh khỏi nảy sinh chút ghen tị.
Sĩ quan cấp Tiểu đoàn trưởng duy nhất của đại đội, quả thực rất xứng đôi với một cô gái xinh đẹp như vậy.
"Thúy Thúy, chắc chắn là cháu vẫn chưa biết tin này. Vạn Đức Tài đã từ bộ đội trở về rồi. Cậu ấy nói là về thăm quê, nhưng chắc chắn là về để cưới cháu đấy! Cháu mau báo cho bố mẹ một tiếng, rồi nhanh chóng đến nhà họ Vạn thăm hỏi thông gia đi!"
Những tiếng bàn tán ồn ào vang vọng khắp các bờ ruộng. Lâm Thúy vừa đi đưa cơm cho người nhà làm việc dưới đồng trở về.
Khi nghe thấy những lời này, cô không có phản ứng gì, chỉ có ánh mắt khẽ dao động một cái.
Các thím trong thôn chỉ nghĩ rằng Lâm Thúy đang xấu hổ. Họ cảm thán thêm vài câu về số mệnh tốt của cô rồi rôm rả rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)