Trong lúc quan sát, bàn tay cô cũng không hề rảnh rỗi mà tiện thể giở quyển vở bài tập trên bàn, xé một trang giấy mỏng đặt sát khe cửa sổ rồi thả ngón tay ra.
Trang giấy không hề xê dịch dù chỉ một chút.
Rất tốt, cửa sổ được đóng cực kỳ kín và đã khóa chặt, không có gió lùa vào. Tổng hợp các điểm trên, có thể khẳng định đây là một căn mật thất kín bưng. Có ba giả thuyết đưa ra:
1. Hung thủ là một trong năm người bọn họ.
2. Hoặc "Nó" có khả năng đi xuyên tường.
3. Hung thủ vẫn còn ở trong căn phòng này.
Dù là giả thuyết nào cũng đều tiềm ẩn nguy hiểm.
Nhưng dù sao cũng phải xác nhận lại một chút.
Ánh mắt Hoắc Ưu dừng lại trên bậu cửa sổ trong giây lát. Bên ngoài là một khu nhà xưởng mênh mông bát ngát, không khí đục ngầu, thấp thoáng bóng dáng của nhiều công trình kiến trúc nhưng tất cả đều vắng vẻ lạ thường.
Đang là giờ ăn sáng mà không có lấy một làn khói bếp, cũng chẳng thấy một bóng cây xanh, chứng tỏ bên ngoài là vùng đất chết.
Nghĩa là mức độ ô nhiễm ở đó rất cao, chứ không đơn thuần chỉ là mây đen u ám.
Bậu cửa sổ liền với tường có độ dày lên tới 70-80 cm. Lỗ khoan cố định cửa sổ sử dụng mũi khoan điện hợp kim xoắn đôi, đầu đinh chỉ nhỏ bằng móng tay nhưng bên trên có khắc chữ DK. Ký hiệu cho thấy đây là dòng chuyên dụng để đóng vào các loại vật liệu xây dựng có độ cứng cực cao.
Phó bản đưa ra gợi ý rất trực tiếp: bên ngoài là khu ô nhiễm, tuyệt đối cấm người ra vào. Điều này đồng nghĩa với việc bối cảnh phó bản bị giới hạn trong tòa nhà ký túc xá này. Tuy là phó bản bối cảnh mở nhưng vẫn có phạm vi nhất định. Với trình độ vũ lực của các thí sinh, xác suất phá tường ra ngoài gần như bằng không, trừ phi tìm được con đường đặc biệt để mở cổng chính. Mà theo phong cách ra đề của kỳ thi đại học, để mở được cánh cổng đó khả năng cao là phải tìm ra được manh mối then chốt cuối cùng.
Cô chọn độ khó dễ, nên mạnh dạn đoán sinh vật hệ Cthulhu kia không có khả năng đi xuyên qua bức tường dày như thế này, bằng không thì cũng quá ảo ma, không phù hợp với quy tắc thiết kế phó bản.
Vì vậy, có thể loại trừ khả năng có một sinh vật hệ Cthulhu bất thình lình đột nhập vào giết người.
Vậy chỉ còn lại hai phương án: hoặc hung thủ là một trong năm người họ, hoặc nó mang hình dáng nhân loại, cũng chính là người thứ bảy đang ẩn núp trong căn phòng này.
Nếu là vế sau thì nó có thể trốn ở đâu?
Nó có ở trong đó không?
Hoắc Ưu liếc nhìn tay nắm và phần chân tủ.
Sạch sẽ, không một vết máu. Ngoài chiếc giường nơi cỗ thi thể không da đang nằm thì điều kỳ lạ là căn phòng này không hề vương vãi bất kỳ vết máu nào.
Nhìn thì có vẻ sạch, nhưng sạch đến mức thái quá thế này thì thật quái dị.
Cô vẫn giữ im lặng, trong khi bốn người còn lại bắt đầu lớn tiếng công bố kết quả quan sát của mình.
Lưu Đức: "Theo tôi thấy, cổ họng người này vết dao cắt, chắc chắn là khí quản bị cắt đứt dẫn đến tử vong."
Thiếu niên đeo kính tiếp lời: "Tứ chi không có phản ứng co giật, không có vết thương do chống cự. Tự nguyện bị giết sao? Một là đã bị gây mê khi còn sống, hai là bị rạch khí quản sau khi đã chết."
Đầu đinh cười lạnh: "Hừ, tôi thì quan tâm lớp da của hắn đã biến đi đâu hơn đấy!"
Thí sinh thứ tư nhận định: "Dựa vào tình trạng máu thì nạn nhân đã chết khoảng nửa tiếng rồi."
Thiếu niên đeo kính nhìn về phía cửa: "Xem kìa, đây là cửa mật mã, lại còn khóa trong. Điều này chứng tỏ hung thủ là quái vật hệ Cthulhu có khả năng đi xuyên tường."
Lưu Đức gật gù: "Tôi cũng sớm nhận ra rồi. Thêm vào đó, nó có thể một đao đoạt mạng, rõ ràng không phải thứ chúng ta có thể tùy tiện đối phó lúc này. Đúng rồi, mọi người đều có ký sinh thể cả chứ? Ký sinh thể của ai thuộc hệ tấn công thì báo một tiếng, để tôi tổng kết năng lực của cả nhóm để còn biết đường phối hợp."
Thiếu niên đeo kính vặn lại: "Sao cậu không báo của mình trước đi? Cho đến hiện tại, tôi chỉ đồng ý với cậu đúng một điều. Đó là chúng ta ở cùng một phòng, quả thật phải đoàn kết lại mới mong đối phó được con quái vật kia."
"Trương Lâu, tên tôi." Đầu đinh lên tiếng: "Ký sinh thể của tôi có khả năng tác chiến. Tôi đồng ý hợp tác, bằng không muốn qua được phó bản này còn khó chứ nói gì đến chuyện đạt điểm cao. Đúng là lạ thật đấy! Tôi chọn độ khó dễ là để phát huy tối đa năng lực của mình, thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi phượng. Chắc hẳn mọi người ở đây cũng có tính toán đó, nếu không đã chẳng vào cái phó bản này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)