“Tiểu thư chậm một chút! Ai da!”
Hồng Diệp vội vã nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh kia chạy đi xa, miệng thì hô chậm lại, nhưng ý cười trên khóe môi làm cách nào cũng không giấu được.
Nàng ta phụng mệnh đến Chung phủ hầu hạ Chung Ý đã được một thời gian. Lúc đầu chẳng qua chỉ là làm tròn bổn phận, nhưng tiếp xúc lâu ngày, nàng ta cũng thật lòng thích vị tiểu thư này.
Vốn dĩ dung mạo của tiểu thư trông khá xa cách, nhưng lâu dần mới nhận ra nàng chẳng có chút tâm cơ nào. Đã xinh đẹp thì chớ, tính tình lại hiền lành, đối đãi với hạ nhân cực kỳ chừng mực, thường ngày chỉ một câu quan tâm cũng đủ khiến người ta ấm lòng cả nửa ngày.
Nàng ta là người được trong cung trực tiếp phái tới, cho nên tuy hầu hạ ở phủ Thị lang nhưng bạc nhận được không hề ít. Ở đây lại tự tại hơn trong cung rất nhiều, là cọc việc tốt mà người khác có cầu cũng chẳng được.
Chỉ là… tiểu thư đã mất đi ký ức.
Ban đầu nàng ta luôn nơm nớp lo sợ, chỉ e tiểu thư sẽ dò xét, sợ bản thân nói hớ để lộ sơ hở.
Tuy nói trước khi đến đây, người trong cung đã sớm dạy cho nàng ta một bộ lý lẽ bài bản, nhưng khi thực sự đối mặt, tim nàng ta vẫn đập liên hồi.
Cũng may, lúc tiểu thư mới tỉnh lại quả thật có hỏi vài câu, nhưng các nàng ta cứ theo như lời dặn dò mà trả lời, kín kẽ cẩn mật.
Lại nói với tiểu thư rằng nàng đã lỡ chân rơi xuống nước khi đang cho cá ăn trong đình, cộng thêm nước hồ đầu xuân lạnh giá, lúc sốt cao mới mất đi ký ức.
Tiểu thư liền nhanh chóng yên tâm, không gặng hỏi thêm nữa.
Trong mắt tiểu thư, bản thân lúc này chính là đích nữ phủ Thị lang lớn lên trong muôn vàn yêu chiều, vô lo vô nghĩ.
Mỗi ngày đều trang điểm thật xinh đẹp, uống loại trà thơm nhất, dùng những y phục, trâm cài hợp thời nhất.
Hồng Diệp đương nhiên cũng từng nghe qua những chuyện quá khứ ấy, một vài lời đồn đại vụn vặt, nhưng…
Nàng ta chỉ mong hầu hạ tiểu thư cho thật tốt, không thẹn với từng đồng bạc nhận được.
“Các ngươi có chơi không?”
Ở đằng xa, Chung Ý chạy một vòng quanh bãi cỏ, thở hồng hộc dừng lại bên cạnh Hồng Diệp, đôi mắt sáng lấp lánh như giấu cả một hồ nước xuân.
Hôm nay trời quang nắng ấm, gió thổi vừa độ, nàng liền nói muốn ra ngoài thả diều.
Xung quanh Thính Trúc Cư đều là cây cối cao thấp đan xen, trong viện không tiện nên các nàng đành ra ngoài tìm một chỗ rộng rãi hơn.
Nàng giơ cao cuộn dây diều trong tay: “Các ngươi chẳng ai động đậy gì, một mình ta chơi thì ra thể thống gì chứ!”
Hồng Diệp ngước mắt nhìn nàng, thấy đôi má nàng ửng hồng, cặp mắt hồ ly trong veo thanh triệt, mũi quỳnh môi đỏ, nốt ruồi đen nho nhỏ nơi đuôi mắt lại càng tôn lên vẻ kiều diễm rạng ngời.
Hôm nay nàng mặc một bộ váy màu hạnh, vốn dĩ còn khoác thêm áo choàng lông chồn, nhưng vì chê nóng nên tiện tay vứt sang một bên, những đường cong dưới nắng ấm ngày xuân càng hiện lên mĩ miều, tinh tế.
Rõ ràng sinh ra đã câu hồn đoạt phách như thế, song trong ánh mắt lại giấu vẻ ngây thơ vô tội, khi bị nhìn chằm chằm liền khiến tim người ta nóng ran.
Hồng Diệp nhìn cánh diều giấy bay vừa cao vừa xa, tư thế tựa như chiếc thuyền nhỏ cưỡi gió, trong lòng cũng có chút rục rịch muốn thử, nhưng liếc thấy Thúy Vân bên cạnh vẫn đang nghiêm mặt, cuối cùng đành nhịn xuống: “Tiểu thư cứ tự chơi đi, nô tỳ không muốn chơi.”
Thúy Vân bước lên lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán Chung Ý, thấp giọng khuyên nhủ: “Tiểu thư mới ốm dậy, phải cẩn thận giữ gìn thân thể.”
Giọng nói của nàng ta cực kỳ khàn đặc, giống như cành khô chà xát trên giấy nhám, lần đầu nghe khó tránh khỏi khiến người ta giật mình. Lúc trước khi Hồng Diệp lần đầu nghe thấy, còn tưởng ma ma già nào đi nhầm vào, sợ tới mức hết hồn.
Nhưng Chung Ý nghe xong lại chỉ ngước mắt nhìn nàng ta, chớp chớp mắt, nở một nụ cười dịu dàng.
“Ngươi chính là Thúy Vân sao?”
Giọng nàng mềm mại, trong mắt vẫn mang theo chút ốm yếu chưa tan, nhưng không hề có mảy may e ngại hay lùi bước.
Về sau nàng luôn đối đãi như bình thường, chưa từng vì giọng nói khác lạ của Thúy Vân mà nhìn thêm một cái, ngược lại còn vì sự điềm tĩnh của nàng ta mà đặc biệt tín nhiệm.
Chung Ý bĩu môi, trong giọng điệu mang theo chút hờn dỗi: “Hồng Diệp giả vờ đứng đắn, rõ ràng mắt sắp không rời khỏi ‘Ngự Phong Hào’ của ta được rồi.”
Diều của nàng là một chiếc thuyền giấy nhỏ nhắn xinh xắn, nàng vô cùng yêu thích nên đã đặt cho nó một cái tên cực kỳ hoành tráng.
Mấy nha hoàn hầu hạ xung quanh nghe vậy thi nhau cười khẽ, ngay cả trên mặt Thúy Vân cũng thấp thoáng ý cười nhạt.
“Ta cũng mệt rồi, ai tới giúp ta thả nào?” Nàng nâng cuộn dây lên quơ quơ, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Hồng Diệp, làm ra vẻ “ngươi mau tới giành đi”.
Ai ngờ còn chưa đợi người tới đón lấy, một trận gió dữ đột ngột lướt qua, cánh diều giấy bỗng rung lên bần bật, tuột khỏi cuộn dây, chao đảo bay dạt về phương xa.
“Ơ!!”
Chung Ý chỉ thấy tay nhẹ bẫng, vội vàng quay đầu, trơ mắt nhìn nó xoay vòng bay đi, thuận theo chiều gió như muốn giương buồm đi khuất.
Nàng không kịp nghĩ nhiều, lập tức xách váy chạy lon ton đuổi theo.
Mới chơi được bao lâu đâu chứ… Trong lòng Chung Ý dâng lên một cảm giác hụt hẫng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

