Năm vạn Liệt Hổ quân Tần gia hoàn toàn bao vây kinh thành, mỗi chiến sĩ Liệt Hổ quân mắt đều ánh lên niềm kiêu hãnh, hiển nhiên là do chuyện khởi binh chưa quá nửa năm nay cả Sở vương triều đều lọt hết vào tay Tần gia, bọn họ vốn là tướng sĩ tinh anh của Tần gia lòng cũng rất tự hào.
Loạn, loạn, loạn!
Ngày tàn của Hạng gia đã đến, cả hoàng cung lòng người hỗn loạn, giành nhau cướp giật châu báu, tàn sát lẫn nhau. Năm vạn Liệt Hổ quân mỗi người đều thần tình lãnh đạm đứng nhìn mọi điều xảy ra, tuyệt không nhúng tay.
Trên đại điện, trên long ỷ chỉ còn lại mình Hạng Quảng và một lão thái giám râu tóc bạc phơ đứng ở bên.
"Hoàng Thượng."
Thái giám tổng quản Vương Mạnh nhìn vị hoàng đế của Sở Vương triều Hạng Quảng trước mắt. Vương Mạnh từ nhỏ đã nhập cung, người thân duy nhất còn lại là muội muội thì đã có cháu, Vương Mạnh đã sớm an bài cho muội muội và cháu chạy sang Minh Vương triều. Còn bản thân Vương Mạnh năm nay đã chín mươi tuổi rồi nên không còn muốn bỏ chạy nữa.
Ngồi trên long ỷ, Hạng Quảng phảng phất như ngủ mê, nghe tiếng Vương Mạnh hồi lâu mới bị đánh thức, ngẩng đầu lên, mắt vô thần nhìn thoáng qua Vương Mạnh: "Ha, Vương tổng quản, cuối cùng chỉ còn ngươi ở với trẫm."
Vương Mạnh nói: "Hoàng Thượng vì sao không đào tẩu chứ? Chỉ cần người giữ lại tánh mạng, há không thể Đông Sơn tái khởi sao?"
Hạng Quảng lắc đầu: "Bất luận kẻ nào đều có thể trốn, trẫm không thể trốn." Bất chợt trong mắt ngấn một tia lãnh lệ "Tần gia chuẩn bị nhiều năm như thế tuyệt không phát động bởi vì bọn họ vốn chỉ mong hưởng thụ địa vị và quyền lực của cái chức Trấn Đông Vương. Chỉ vì trẫm gây ra chuyện, buộc chúng bây giờ nổi loạn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-448776.png&w=256&q=75)

