Địch Loan, Địch Tiến, Địch Thanh ba người đang dùng ánh mắt nói với Tần Vũ chỉ có một lựa chọn—nhất định phải đi theo bọn ta. Không đi chỉ có một chữ, tử.
Địch Tiến nhìn Tần Vũ lãnh khốc nói.
Địch Thanh và Địch Loan hai người cũng không để ý, Tần Vũ trong mắt họ rất có khả năng là hung thủ, thà giết lầm còn hơn bỏ sót. Nếu như Tần Vũ này thái quá cuồng ngạo, giết đi họ cũng không quan tâm.
Tần Vũ sắc mặt chợt biến nhìn chăm chú Địch Tiến: "Chết? Lục điện hạ, thế giới hải để tu yêu giả mênh mông vô hạn, cao thủ vô số, điện hạ thật cho rằng mình vô địch, trực tiếp tuyên phán người tử hình ư? Nên biết, núi cao còn có núi cao hơn."
"Mạnh hơn ngươi." Lời Địch Tiến rất ngắn gọn.
Bộ dạng phẫn nộ ban nãy của Tần Vũ nháy mắt thu liễm, lại mỉm cười nói: "Mạnh hơn ta, nếu như các vị không muốn biết việc có quan hệ đến Hắc sắc ngọc hạp, đệ bát ngọc kiếm, các vị cứ giết đi." Tần Vũ nhắm mắt lại.
Địch Tiến, Địch Loan, Địch Thanh ba người mắt đều sáng lên.
Tuy cừu bát đệ cần phải báo nhưng đệ bát ngọc kiếm vẫn khiến họ thèm thuồng.
Còn lúc này, một hộ vệ đội trưởng và hai hộ pháp phía dưới thần tình hơi động, song không ai chú ý đến họ.
"Kẻ biết bí mật, chết."
Ánh mắt Địch Tiến quét qua các hộ vệ đội trưởng và hộ pháp, họ muốn lập tức tra hỏi Tần Vũ nhưng những hộ vệ đội trưởng và hộ pháp đã biết, họ tự nhiên không thể lưu lại nhân chứng.
"Dừng tay."
Tần Vũ lập tức quát lớn: "Họ là người của ta, không thể động vào. Huống chi ba vị điện hạ cần chi lo lắng, dẫu sao ta ban nãy chỉ nói vài chữ, họ có thể biết được gì." Tần Vũ bất luận thế nào cũng phải bảo vệ những người này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


