Nội cốc cách Xích Huyết Lĩnh không quá trăm vạn dặm. Tốc độ Tần Vũ bây giờ nhanh gấp gần chục lần so với khi xưa, với tốc độ tốc phi hành nhanh chóng này, chỉ trong một ngày là đã đến nội cốc. Tốc độ như vậy thì ngay cả những Tử Sát Giao Long của Cửu Sát Điện cũng không dám tưởng tượng.
Lưu Tinh hậu kỳ cao thủ không hề thua kém so với tu tiên giả Đổng Hư hậu kỳ, dựa vào tốc độ và tính ngưng tụ của công kích. Thậm chí có thể nói tốc độ cao nhất của cao thủ Lưu Tinh hậu kỳ còn nhanh hơn tu tiên giả Đổng Hư hậu kỳ một chút, do vậy có thể tưởng tượng được tốc độ của Tần Vũ nhanh đến mức nào.
Tần Vũ bay đến cửa nội cốc, nhìn sơ một lượt, sơn mạch xung quanh nối tiếp nhau, nếu là ngoại nhân thì căn bản không cách nào nhìn ra nơi đây ẩn tàng một nội cốc..
- Lưu Tinh đại ca, không, Tần Vũ đại ca.
Một nữ hài áo tím chừng mười mấy tuổi xuyên qua xuyên lại trong rừng cây thực vật bước ra, vừa thấy Tần Vũ liền hưng phấn kêu to. Tần Vũ quay đầu lại nhìn, không ngăn được nụ cười:
- Tiểu Yến Tử, sao ngươi lại xuất cốc?
- Trong cốc chán lắm mà, ra ngoài đi vòng vòng chơi.
Yến Tử nói xong liền kéo tay Tần Vũ chạy thẳng vào vách núi.
Thân hình Tần Vũ và Yến Tử vừa tới vách núi biến mất không còn thấy đâu nữa.
Tiến vào trong cốc, Tần Vũ nhìn khung cảnh cây cối quen thuộc đó, trong mắt không khỏi ngời sáng. Lúc trước, hắn sinh sống tại đây trong suốt ba năm ròng. Giờ quay lại cốc, Tần Vũ phảng phất có cảm giác như mình đã thoát ly khỏi máu tanh ngoài cốc mà khôi phục lại tâm linh yên tĩnh.
"Tang…"
Một tiếng huyền cầm ngân lên, tiếng đàn quen thuộc lại vang lên. Tần Vũ đứng ngoài căn nhà bằng trúc, không kìm được nhắm mắt lại yên lặng lắng nghe, khóe miệng cũng lộ nét cười. Nghe tiếng đàn, thời gian trôi qua thật nhanh.
Đàn ngưng, Tần Vũ từ từ mở mắt ra.
Đến giờ Tần Vũ mới phát hiện Yến Tử đã sớm vào trong căn nhà trúc, lúc này có một số tu yêu giả đã tụ tập lại. Những tu yêu giả này đều là người trong cốc, bọn họ với Tần Vũ biết nhau rất rõ, mọi người cùng cất tiếng chào hỏi nhau.
- Lưu Tinh, ồ, đúng rồi, là Tần Vũ đại ca. Một tên mập lưng đeo mai rùa hưng phấn chạy tới reo lên.
Tần Vũ nhìn thấy liền cười:
- Ra là chú mập, lại còn chú gầy nữa. Bạch Giáp, gần đây Hầu Phí vắng mặt, không còn ai muốn đánh các ngươi, cuộc sống thật là thư thản ha?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

