Tần Vũ cùng Hắc Vũ cũng nhìn Trang Chung, nghe hắn giải thích. Tần Vũ tịnh không biết chút nào về Thanh Huyền lão quy này.
Trang Chung cung kính nói:
- Tam Động chủ! Nói ra, Thanh Huyền lão quy này cũng là một cao thủ siêu cấp. Năm đó, vì tranh giành quyền kiểm soát tám trăm vạn dặm thuỷ vực, Tra Hồng cùng Thanh Huyền lão quy đại chiến một trận. Cuối cùng Tra Hồng chiếm chút ưu thế, chỉ là Thanh Huyền lão quy đúng là một lão quy, lực phòng ngự cực cao, Tra Hồng không giết nổi. Bây giờ, Tra Hồng chết, Thanh Huyền lão quy chắc chắn sẽ quay lại.
Tần Vũ gật nhẹ.
Hầu Phí mắt chớp chớp, cười kỳ quái nói:
- Hắc hắc… Một con rùa già, đến Tra Hồng còn đánh bại được, vậy mà còn muốn làm Động chủ. Thật quá tức cười! Bổn Hầu gia đập một gậy cho nát mai rùa của lão, hắc hắc!
Tần Vũ trong mắt cũng xuất hiện lãnh ý, hỏi:
- Trang Chung, theo ta biết thì việc ta chiếm địa vị Động chủ Xích Huyết động, không ít tu yêu giả ở Xích Huyết động phủ này bất mãn.
Tần Vũ quả thật không có một chút danh tiếng nào trong tám trăm vạn dặm thuỷ vực của Xích Huyết động phủ. Người thường tự nhiên không sợ hắn.
Trang Chung cung kính nói:
- Đấy là bọn chúng chưa thấy sự lợi hại của Động chủ. Nếu biết khẳng định không dám như thế.
- Không biết?
Tần Vũ mỉm cười nói:
- Thanh Huyền lão rùa đó không chịu yên ổn lặng lẽ sống kiếp chó, lại chạy tới đây tranh ngôi đoạt vị. Chẳng lẽ hắn không biết, trong giới tu chân, thực lực không đủ thì sẽ chết sao? Cũng tốt, để ta dương uy phen này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


