Trong Xích Huyết động phủ đại điện, chín đại hộ pháp cùng năm mươi Hộ vệ đội trưởng đều chưa hết ngạc nhiên. Điều luật thứ nhất khác nào Tần Vũ thân làm Động chủ lại tự giảm thanh thế bản thân, trong khi Phó Động chủ lại là huynh đệ của mình.
Huyền Quy lão đại Ba Minh vỗ mông ngựa nói. Tất cả các đại hộ pháp đều không có ý kiến.
Có thể có ý kiến gì đó nhưng đấy đâu phải phận sự của đại hộ pháp. Việc Chánh Phó Động chủ chế độ thay đổi thành Động chủ, Nhị Động chủ, Tam Động chủ gì đó và việc giảm thanh thế của Động chủ đối với hộ pháp bọn họ đâu có quan hệ gì.
- Hầu Phí huynh đệ là Nhị Động chủ mọi người đều biết, vậy Tam Động chủ là ai?
Đằng Tất hỏi. Tần Vũ đơn giản không trả lời trực tiếp mà nói:
- Tam Động chủ là ai các vị không cần đa tâm. Khi thời cơ đến các vị tự nhiên sẽ rõ. Ta chọn ai làm Tam Động chủ chắc không cần chư vị hộ pháp đồng ý phải không?
Chư vị Hộ pháp giật mình vội vàng gật đầu.
- Vậy thì tốt, ta tiếp tục tuyên bố điều luật thứ hai.
Tần Vũ nhìn cửu đại hộ pháp nói. Cửu đại hộ pháp cùng năm mươi hộ vệ đội trưởng đều tự phỏng đoán. Điều luật thứ nhất đã kinh nhân như vậy điều thứ hai không biết thế nào đây.
- Từ hôm nay, triệt tiêu truy tung tu chân giả cùng hắc ưng. Hừm! Cừu hận của Tra Hồng với Tang Mặc không phải chuyện của ta, chư vị hộ pháp nên minh bạch.
Rõ ràng Tần Vũ biểu lộ không tôn trọng với tiền Động chủ. Nhưng cửu đại hộ pháp nghe rõ, trong lòng không chút hậm hực.
Tra Hồng khi xưa cai trị hung dữ, bạo ngược. Số người chết khiến người ta hồn phi phách tán, ai còn dám nhiều chuyện. Tang Mặc đã chết, Tra Hồng cũng đã chết. Mệnh lệnh truy lùng tu chân giới cùng hắc ưng cũng tự động phá bỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


