Vết thương của Tử Sắc ngư nhi dưới thanh sắc quang mang liền lành lại, hồi phục nhanh trông thấy. Một lúc sau Tử Sắc ngư nhi đã hoàn toàn hồi phục, trông như chưa từng bị thương, không thể không khiến người ta kinh dị.
- Lập Nhi tỷ tỷ thật lợi hại!
Tử Sắc ngư nhi tiểu nhãn xoay chuyển, không ngừng vẫy đuôi giống như một đứa bé nghịch ngợm.
Lập Nhi cô nương mỉm cười, sau đó nhẹ nhàng quay đầu lại, cười nói:
- Lưu Tinh tiên sinh! Tại sao huynh cứ nhìn ta như vậy, mặt ta có vết gì sao?
Khóe miệng Lập Nhi cô nương khẽ động biểu hiện ý đùa cợt.
- A…
Tần Vũ tỉnh lại, sau đó điều chỉnh lại tâm tình, nói:
- Chỉ vì khi nãy nhìn thấy Lập Nhi cô nương chữa bệnh, trong lòng cảm thấy ngạc nhiên. Thanh sắc năng lượng đó có tính chất tựa hồ rất khác thường. Không ngờ đối với thương thế lại có công hiệu đặc biệt như vậy.
Tần Vũ thầm thở phào một hơi. Hắn cũng không khỏi bội phục mình nhanh chóng tìm được câu trả lời.
Lập nhi cô nương điềm đạm cười nhẹ nói:
- Thanh sắc năng lượng này là bản lĩnh đặc thù của tộc chúng tôi. Người ngoài thực tế không thể học được. Quả thực đối với vết thương thân thể có hiệu quả tốt phi thường. Chỉ cần là chưa chết, tất cả đều có thể cứu chữa.
- Ồ, quả thật thần kỳ!
Tần Vũ nói.
Lập Nhi cô nương cười một tiếng rồi chuyển thân về phòng riêng. Tần Vũ tự cười một tiếng. Vừa rồi không ngờ bị thần thái của Lập Nhi cô nương khi trị bệnh hấp dẫn, suýt chút nữa đã lộ xấu ra, may mà bản thân phản ứng nhanh nhẹn.
- Hắc, Tần Vũ đại ca, tới đây đánh với ta một trận nữa nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-658366.jpg&w=256&q=75)