“Dao Dao, tối qua con nằm mơ.” Tưởng Tiểu Triêu múc một miếng cháo ăn, vui vẻ nói với cô.
“Vậy sao? Triêu Triêu mơ thấy gì?” Hồ Dao gắp cho nó ít măng bỏ vào trong bát nó, cười tiếp lời nó.
Tưởng Hán ở một bên húp cháo, gần như đều không dùng tới đũa, trực tiếp đổ bát vào trong miệng.
“Con mơ thấy đi chơi cùng Dao Dao, Dao Dao và con cùng nhau ăn dưa hấu, chúng ta còn ăn bánh bí đỏ! Ngon lắm!” Tưởng Tiểu Triêu chép miệng.
Trẻ con ở độ tuổi này đều thích ăn lặt vặt, Hồ Dao cong cong khóe mắt: “Thím Chiêu Đệ có trồng bí đỏ, lát nữa mẹ đi đổi một trái với thím ấy, làm bánh bí đỏ cho con ăn, được không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)