“Trốn cái gì.” Tưởng Hán không vui giữ tay cô lại, nhìn dáng vẻ kháng cự chịu nhục của cô, anh đen mặt, anh biết ngay cô không tình nguyện cho anh đụng vào cô!
“Tự vén lên.” Anh lạnh lùng trầm giọng nói.
Vốn dĩ anh cũng chỉ muốn xem thử dấu vết do anh gây ra ở eo cô đã tan biến hay chưa mà thôi, phản ứng này của cô khiến anh rất không vui.
Hồ Dao giữ chặt vạt áo, im lặng từ chối.
Tưởng Hán thiếu kiên nhẫn, sầm mặt trực tiếp ra tay, trong lúc giằng co vạt áo, chiếc áo nhỏ màu lục thẫm thấp thoáng như ẩn như hiện.
Eo cô thon mảnh, không hề nhìn thấy dấu vết từng sinh con, làn da trắng nõn mềm mịn như tuyết, là bẩm sinh, nhưng cũng có vài phần nhân tố được anh chăm ăn ngon uống ngon mấy năm qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)