Từ sau cái lần Tưởng Hán nói muốn họ giúp đỡ tìm người, mấy hôm nay, Lưu Kiệt vẫn luôn chạy đôn chạy đáo bên ngoài, Lý Trân vẫn nhớ kỹ chuyện Tưởng Hán nói làm thỏa đáng chuyện này xong sẽ dẫn dắt họ cùng kinh doanh lá trà, tới lúc đó tiền họ kiếm được không chỉ có từng này tiền như thế.
Bình thường Lý Trân cũng thường thấy Tưởng Hán quát tháo Hồ Dao, mấy hôm trước cô ta để ý tới dấu vết bầm tím trên cánh tay Hồ Dao, cô ta vốn không cảm thấy Tưởng Hán yêu thương quan tâm Hồ Dao như những thôn dân khác nghĩ, chẳng qua là nuôi giống như một món đồ chơi mà thôi, Hồ Dao không có nhà mẹ đẻ đỡ đần, là do Tưởng Hán mua về mà thôi, anh muốn đánh muốn mắng còn không phải là chuyện tùy tiện bình thường sao.
Nếu không phải dù gì cô cũng là vợ của Tưởng Hán, Lý Trân ngay cả giả vờ cũng không muốn giả vờ, một người thành phố như cô ta, làm gì còn phải đi lấy lòng một thôn phụ như Hồ Dao!
Trong lòng Lý Trân vẫn có sự bất mãn không cân bằng, tâm tư âm hiểm còn mong chờ Tưởng Hán có thể ngược đãi Hồ Dao hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)