Người ta vẫn thường hay nói, trong tình yêu chia ly cũng được, mỗi người một nơi cũng được nhưng xin đừng âm dương cách biệt.
Chỉ sợ em không còn trên đời này chứ không sợ em không yêu anh.
Tần Duật bắt đầu học nấu ăn, học cách Quách Phương đi siêu thị sẽ lấy đồ trong cùng, sẽ mua hàng giảm giá. Nhưng anh không biết nấu một bữa cơm cần phải mua bao nhiêu thứ, cho nên thấy cái gì thuận mắt cứ vơ vào xe đẩy. Đến lúc tính tiền, số tiền anh phải trả lớn đến mức nhân viên quầy siêu thị phải há hốc mồm.
Nếu Quách Phương còn ở đây, chắc chắn cô sẽ nói anh lãng phí. Nhưng phải làm sao bây giờ, không có em cái gì anh cũng không rõ, cái gì anh cũng không biết.
Tần Duật như người mù đi trên sa mạc, kiếm tìm ốc đảo nhưng lại lạc vào bão cát, sợ rằng vĩnh viễn cũng không thể thoát ra nữa.
Anh xách túi lớn, túi nhỏ đi về nhà nhớ lại lúc trước Quách Phương sắp xếp như thế nào rồi dựa vào đó làm theo. Đặt hết đồ trong tủ lạnh rồi đến tủ bếp. Thế mà anh xếp mãi xếp mãi mọi thứ vẫn cứ rối tung lên.
Tần Duật tức giận nhấc chân đá vào một bọc đồ khiến nó lật sang một bên, toàn bộ đều rơi ra ngoài lăn lốc khắp nơi.
Thở ra một hơi, Tần Duật lục tìm hộp cá đã làm sẵn đem đi rửa. Mây trôi nước chảy đặt chảo, đổ dầu rồi bật bếp. Đợi dầu sôi rồi, anh liền bỏ khúc cá vừa rửa vào. Nhưng vì cá còn chưa ráo nước nên vừa bỏ vào dầu đã bắn tung tóe, Tần Duật giật mình muốn tắt bếp lại va trúng chuôi cầm chảo cứ như vậy cả chảo và cá đồng thời rơi xuống chân anh, dầu chảy lênh láng.
Tần Duật đỡ trán, anh không hiểu Quách Phương làm sao có thể mỗi ngày đều nấu ba bữa cơn không trùng một món nào.
“Tần Duật, anh cũng nên học nấu ăn đi thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)